banner top | SORE TODAY STRONG TOMORROW

ĐỪNG SỢ

Vì sao ko tìm thấy động lực? + 10 cách lên dây cót tinh thần khi cảm thấy chán +

 VÌ SAO CHÚNG TA LUÔN KHÔNG TÌM THẤY ĐỘNG LỰC????

“ĐỘNG LỰC” là một từ khóa hot ở trên mạng, với hơn 10 triệu kết quả sau 0.59 giây tìm kiếm. Hay hàng ngàn bài viết thể loại các cách giúp bạn tăng động lực. Và đi tìm động lực vẫn là bài toán muôn thuở không chỉ của người trẻ, người trưởng thành mà thậm chí cả người già.

Không khó để bạn nghe thấy những tiếng nói ở trong đầu, hoặc từ người khác như: làm sao để có động lực học, tôi không có động lực làm việc, tôi không có động lực đến phòng gym tập thể dục, tôi chẳng có động lực để bứt phá trong công việc, tôi cũng muốn làm chuyện nọ, việc kia mà chưa có động lực. Và rồi, bài toán đi tìm động lực bắt đầu.

THỨ “ĐỘNG LỰC” NHIỀU NGƯỜI TÌM KIẾM CHỈ LÀ CẢM HỨNG NHẤT THỜI

Tình cờ đọc một cuốn sách đầy lý thú. Bạn quyết tâm sau khi khép lại cuốn sách, cuộc đời mình sẽ bước sang một trang mới, nhưng rồi mấy ngày lại đâu vào đấy. Tình cờ xem một clip trên mạng về một người nói tiếng Anh như gió, bạn quyết tâm mỗi ngày sẽ học 3h, nhưng rồi chỉ được ba hôm. Một ngày đẹp trời, bạn nổi hứng đăng kí mấy tháng liền đến phòng gym, cuối cùng tập được 3 buổi thì khỏi tập nữa. Bạn tự nhủ sao mình chỉ có động lực được mấy ngày và chẳng biết mình thuộc thể loại gì nữa? 

-> Bạn lại quay về cuộc sống cũ, nếp sống cũ, thói quen cũ, và chấp nhận kết quả cũ.

Bạn luôn hy vọng một ngày nào đó mình sẽ tìm thấy một thứ động lực dài lâu. Nhưng cuộc đời không như là mơ. Thứ động lực mà bạn tìm kiếm đó, có lẽ chỉ ở trong tưởng tượng bởi động lực là thứ bạn phải học cách xây dựng, chứ không phải đi tìm. Tại sao lại như vậy?

Thứ “động lực” mà bạn thường gặp, được mấy hôm lại đâu vào đấy bản chất là một dạng cảm xúc nông, là một cảm hứng nhất thời, chứ không phải động lực bền vững. Thứ cảm hứng đó làm bạn cảm thấy hưng phấn, muốn thay đổi, chìm trong men cảm xúc, và tin rằng mình sẽ thay đổi, bạn có thể điên cuồng làm tất cả mọi thứ, chẳng hạn tuyên bố với cả thế giới bạn sẽ đổi đời. Nhưng chỉ trong giây phút ngắn ngủi, khi cảm hứng ấy hết, bạn quay trở lại như cũ.

Điều này cũng dễ hiểu là bởi vì cảm hứng nhất thời giống như những con sóng biển, lên rồi lại xuống, đó là quy luật. Cuộc sống cũng vậy, sau cơn mưa trời sẽ tạnh, sau đêm tối bình minh sẽ lên, cảm hứng sau khi hết sẽ lại có. Nhưng thứ cảm hứng này là thứ cảm xúc không bền vững, và càng không phải là thứ động lực thực sự để bạn có thể thay đổi lâu dài.

KHI CẢM HỨNG PHẢN TÁC DỤNG

Có thể ví thứ cảm hứng này giống một ly cà phê làm bạn hưng phấn. Khi bạn buồn ngủ, một ly cà phê xuất hiện sẽ làm cho bạn tỉnh táo, hoạt động tốt hơn, trí óc minh mẫn hơn. Nhưng cà phê không phải là thuốc chữa chống buồn ngủ. Cách duy nhất để bạn vượt qua tình trạng thiếu ngủ là phải đi ngủ. Thế nhưng vô tình nhiều người không hiểu được điều này, họ luôn đi tìm kiếm một thứ cảm hứng và nghĩ rằng mình buộc phải có trong khi nó cũng có thể phản tác dụng.

Không khó để nhận ra hiện tượng này trong cuộc sống. Lấy ví dụ đơn giản trong trường hợp bạn là một người nghiện uống cà phê. Những ngày đầu khi chưa nghiện, một ly cà phê sẽ có tác dụng rõ rệt với bản thân bạn. Khi các chất kích thích tác động vào cơ thể, một sự thay đổi sẽ diễn ra. Nhưng khi bạn uống cà phê nhiều, cơ thể sẽ quen, não bộ sẽ thích nghi. Khi đó, việc bạn uống thêm cà phê không giúp bạn cảm thấy tỉnh táo hơn mấy. Thậm chí, có những người nghiện cà phê, nếu một ngày không uống, tự nhiên cơ thể còn cảm thấy mệt mỏi. Lẽ ra, uống cà phê là để bạn tỉnh táo, chứ không phải khi thiếu cà phê bạn mất tỉnh táo. Trường hợp này là hậu quả khi mà cơ thể đã lệ thuộc vào thứ cảm hứng mang tên cà phê.

Cha mẹ và thầy cô thường nhắc nhở con cái, học sinh về những vấn đề chẳng hạn lười học, ham chơi game, mải nói chuyện,... Đôi khi nhắc nhẹ nhàng không được, người lớn chuyển sang chế độ mắng, hoặc nói nhiều, lặp đi lặp lại một thông điệp. Những lần đầu, lời nói ấy có tác dụng, vì nó cũng giống như ly cà phê, có sự tác động đến “người sử dụng”. Nhưng rồi, nếu ngày nào cha mẹ và thầy cô cũng nhắc đi nhắc lại một thông điệp, ngày qua ngày, tuần qua tuần, thậm chí tháng qua tháng, tự khắc ở lũ nhỏ sẽ xuất hiện tình trạng “lờn thuốc”, và không còn hiệu quả nữa. Kết quả là người lớn nhắc cứ nhắc, lũ nhỏ không chịu thay đổi. Cá biệt, tụi nhỏ còn phản kháng lại.

Chính bản thân chúng ta cũng vậy. Khi luôn phụ thuộc vào một nguồn cảm hứng để đạt được một điều gì đó, rất có thể chính chúng ta bị lờn thuốc hoặc bị lệ thuộc. Chẳng hạn, cứ phải có người động viên hoặc được ai đó nhắc nhở chúng ta mới làm việc thì sẽ không bao giờ bạn tự lập được. Có rất nhiều người kỳ lạ, họ luôn phụ thuộc vào một điều gì đó chẳng hạn phải giải trí mới làm việc được, hoặc phụ thuộc một ai đó chẳng hạn người yêu để có thứ cảm hứng nhất thời mà họ gọi và họ nghĩ là “động lực”. Để rồi khi không còn chương trình giải trí, không có người yêu bên cạnh, không còn điều mang lại cảm hứng, họ không thể tự mình làm được việc.

THỨ CHÚNG TA CẦN LÀ MỘT LOẠI ĐỘNG LỰC BỀN VỮNG

Nếu thứ cảm hứng nhất thời không giúp chúng ta thay đổi bền vững với những mục tiêu to lớn trong cuộc đời, thì chắc chắn chúng ta cần một loại động lực bền vững. Trong loạt bài chia sẻ về chủ đề rèn mình luyện người với NLP (Ứng dụng ngôn ngữ lập trình tư duy), chắc hẳn bạn đã tìm ra 3 phương pháp để giúp bạn có thứ động lực lâu dài, đó là:

1. Có một cú huých mạnh mẽ về tâm lý (Have an epiphany)

2. Sự thay đổi môi trường sống (Change your enviroment what surrounds you)

3. Thực hiện liên tiếp các thay đổi nhỏ (Take baby steps)

Trong bài viết này, cta không bàn luận sâu về chủ đề đi xây dựng động lực bền vững, mà chỉ muốn nhấn mạnh: nếu bạn đã từng hoặc đang nhầm lẫn về thứ cảm hứng nhất thời và luôn luôn đi tìm kiếm thứ động lực để mình thay đổi, thì có thể việc làm này vừa mất thời gian, vừa không có tác dụng.

Suy cho cùng, nếu bạn cứ có cảm hứng, rồi lại mất cảm hứng thì thực ra bạn là một người bình thường. Bởi lẽ, nếu lúc nào bạn cũng luôn vui vẻ, hớn hở 24/24 thì chắc hẳn bạn ảnh hưởng về tâm lý. Còn nếu bạn lúc nào cũng buồn sầu, ủ rủ thì nguy cơ cao là bạn bị trầm cảm. Cho nên, hãy quên chuyện đi tìm kiếm “cảm hứng” nhất thời nếu bạn muốn thay đổi lâu dài. Tự tin, vui vẻ mà sống, mà hành động. Hãy chịu khó rèn luyện thói quen để không bị phụ thuộc vào cảm hứng, bạn sẽ thành công.

Chẳng hạn như nếu bạn biết đi xe máy và sử dụng xe máy được một thời gian, chắc chắn bạn không cần thứ “động lực” để mình có thể lái xe máy đi làm cho dù ngày nắng hay mưa, đường thoáng hay tắc. Bởi vì khi đó lái xe với bạn đã là một thói quen mà không bị phụ thuộc vào cảm hứng. Cuộc sống cũng như vậy, đừng để những cảm hứng khiến cho bạn bị lệ thuộc. Bạn là yếu tố quan trọng nhất giúp bạn thay đổi, chứ không phải là một ai khác.

THỈNH THOẢNG TRONG ĐỜI, CHÚNG TA VẪN CẦN MỘT “LY CÀ PHÊ”

Như đã nói ở trên, cảm hứng nhất thời giống như một ly cà phê. Muốn thay đổi lâu dài, bạn không thể phụ thuộc vào nó. Nhưng điều đó không có nghĩa là cuộc đời này chúng ta bỏ “cà phê”. Đôi khi bạn cần tỉnh táo, ly cà phê vẫn phát huy tác dụng. Và một “ly cà phê” cuộc sống cũng vậy. Nó làm cho bạn khí thế hơn, nhiệt huyết hơn, cháy mạnh mẽ hơn. Chẳng hạn từ 80% năng lượng biến thành 150% năng lượng.

Có những lúc bạn vẫn cần cảm hứng: đi một buổi hòa nhạc, đi nghe một talk show, đọc một quyển sách, tham gia một khóa học, đi phượt để có trải nghiệm, đến ăn ở một nhà hàng, nói chuyện với một người giàu năng lượng, một đêm thức trắng để biết cuộc sống về đêm,... bất kỳ điều gì mà bạn muốn làm. Một chút cảm hứng đó sẽ làm cho cuộc đời của bạn thú vị hơn rất nhiều. Nhưng bạn chỉ cần nhớ là đừng phụ thuộc vào nó hoàn toàn là bạn đã Thành công rồi! 

 P/s: Bạn thấy hay thì hãy chia sẻ nhé !

fb Kim Thúy

===

#Cảm_hứng_ngày_mới

🍒 10 CÁCH LÊN DÂY CÓT TINH THẦN KHI CẢM THẤY CHÁN NẢN

1. Đi bộ một vài vòng trong công viên hoặc khu phố.

2. Viết ra một cái to-do list - những việc phải hoàn thành trong ngày.

3. Ngủ một giấc dài qua đêm mà không lên mạng.

4. Tập thể dục thể thao, mệt quên cả chán luôn.

5.  Nghe một bản nhạc đầy năng lượng mà bạn yêu thích.

6. Đọc, nghe một điều gì đó tạo năng lượng tích cực cho bạn, như những bài viết của Tủ Sách Chữa Lành chẳng hạn ^^

7. Dọn dẹp thu xếp lại phòng, bàn làm việc.

8. Thử làm một điều gì đó mới lạ mà mình chưa bao giờ làm trước kia.

9. Ăn một món mình thích, một món thôi nha không tăng cân là lại chán gấp đôi.

10. Hồi tưởng lại ký ức đẹp nhất của mình, ký ức đỉnh cao của cá nhân mình.

https://www.facebook.com/tusachchualanh.skybooks/posts/2523460087767413

===
Từ khi đi dạy, mình có cơ hội nhìn mình và cả Sài Gòn theo một cách khác, cách mà trước đây mình chưa từng biết, chưa từng thấy bao giờ.


Mỗi sáng, để kịp giờ dạy, mình phải thức dậy từ 5h sáng để chuẩn bị. Nếu hôm nào tốt hơn, mình sẽ dậy từ 4h để thiền 15 -20 phút rồi mới chuẩn bị. Những ngày đầu chưa quen, mình còn bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm tới mấy lần vì lo sợ ngủ quên không nghe báo thức. Trước đây mình thường xuyên ngủ mà không biết báo thức kêu từ lúc nào. Giờ thì mình lại thức dậy mấy lần trước cả khi báo thức kêu. Nhiều lần thức dậy được từ khoảng 3h30 sáng, mình nghe văng vẳng từ xa tiếng tụng chú đại bi từ chùa Bát Nhã ở gần nhà. Giọng tụng và tiếng mõ nhẹ nhàng âm vang trong buổi sớm, tỏa đi khắp nơi để mang bình an tới cho tất cả mọi người. Mình không biết là liệu mọi người có biết không,nhưng mình trước kia chưa từng biết có thời tụng kinh sáng sớm ở chùa như thế. Chú đại bi là bài chú mang lại bình an. Các sư thầy, sư cô vẫn ngân vang buổi sáng dù chẳng cần ai biết đến. 

Ngay khi chuông báo thức vừa kêu, mình bật dậy để đi chuẩn bị mọi thứ. Mình thấy là mình không còn cố gắng nài nỉ bản thân mình phải thức giấc, không cố kì kèo ngủ thêm vài phút, mà chỉ đơn giản là thức dậy, và chuẩn bị mọi thứ đi làm. Có hôm bị đau bụng, mình cũng chẳng còn nghĩ đến việc là phải nằm ì ở nhà và nhắn tin để xin nghỉ dạy nữa, mà chỉ đơn giản là thức dậy, uống 1 viên thuốc và chuẩn bị mọi thứ để đi. Mình không còn nghĩ ra nhiều lý do để không làm việc nữa.

Sáng sớm ở Sài Gòn chẳng hề vắng vẻ như mình nghĩ, có khác chăng so với giờ bình thường là sẽ không có tắc đường. 5h sáng rất nhiều người đã thức dậy để chuẩn bị cho ngày mới. Các cô chú lớn tuổi kéo nhau ra công viên tập thể dục. Một số người đã tất bật, hối hả buôn buôn bán bán cho hết buổi chợ đêm. Có nhiều anh đèo sau lưng cả một đống nào rau, nào thịt để đi giao. Mình chẳng biết họ giao về đâu nữa. Mình đi và họ cũng đi, cùng một chiều. Dọc hai bên đường, hàng quán cũng rục rịch chuẩn bị mở cửa. Thỉnh thoảng mình ngửi được mùi bếp than tổ ong từ những quán bún, quán phở hun ấm 1 khoảng đường, có lúc thì là mùi cà phê xay bay thoang thoảng trong gió. Mùi cà phê vừa thơm, vừa ngọt như quyện vào không khí  làm mình cứ cảm thấy thèm một ly cà phê (nhưng mình không uống được cà phê nhiều). Không khí những ngày gần tết ở Sài Gòn cũng se lạnh hơn bình thường. Trời còn tờ mờ tối, vừa lành lạnh, mùi bếp than làm mình nhớ đến không khí những ngày gần tết ở nhà và nhất là tết ở quê. Mà, ngày mai cũng đã là tháng chạp, tết đang đến rất gần rồi.

Mấy ngày mình đi sớm từ cả khi đèn đường còn chưa tắt, trời vẫn còn nhá nhem tối. Mấy tòa nhà cao tầng vẫn còn lờ mờ trong bóng đêm. Rồi dần dần bầu trời rạng dần. Màu trời làm mình nhớ đến cảnh bình minh mình ngắm ở trên đỉnh Hoàng Su Phì, chắc vốn dĩ đã là ngày mới, thì ở đâu bầu trời cũng thế. Mặt trời từ khi bắt đầu thấy những vệt vàng trên đường chân trời cho đến khi mặt trời xuất hiện rất lâu. Mình cứ nghĩ là ông mặt trời này cũng như mình, cũng ì ạch mỗi khi phải thức dậy vào buổi sáng vậy. Ổng cứ từ từ, chậm chậm ló lên dần. 

Đường mình đi đến nơi dạy không kịp chứng kiến lúc mặt trời lên, chỉ đến khi về nắng xuyên qua kẽ lá, bầy chim sẻ nhảy nhót ríu rít. Mình biết ngày mới của mọi người bây giờ mới bắt đầu.

Có hôm trên đường đi về, mình chỉ nhìn lên bầu trời và cảm thấy thật hạnh phúc. Hạnh phúc vì mình vẫn đang còn ở đây, vẫn có cơ hội để đi dạy, vẫn có thể giúp cho mọi người cảm thấy khỏe mạnh hơn, vui vẻ hơn. Đi trên đường có khi mình cứ cười, vì bắt đầu mỗi ngày, mình đều cảm thấy nhiều niềm vui và may mắn quá.
Dạo gần đây, mình thấy thích viết hơn. Mình thích viết những suy nghĩ linh tinh trong đầu mình. Mình cảm thấy mình có sự cảm nhận, sự rung động với đôi khi chỉ là một tiếng chim kêu, một ánh nắng vàng, một bầu trời xanh trong. Mình không còn cảm thấy quá lo lắng, hay sợ hãi một ai, hay một điều gì đó. Trước đây mình cứ sợ mình viết dở, chia sẽ sẽ bị mọi người cười chê, hoặc có khi người ta sẽ đợi những khoảnh khắc mà mình không đủ tốt để đánh giá hết những gì mình từng nói ra và cho đó là nói dối. Nhưng bây giờ mình biết đó là mình, tốt hay xấu cũng là mình, vui vẻ khó chịu cũng là mình, và mình chấp nhận điều đó.

Mình làm mọi việc một cách từ từ, chậm rãi và cảm nhận. Mình không hối hả, thúc ép bản thân hay thúc ép người khác, điều gì khác phải là như thế này, thế kia. Mình cảm thấy mình thật sự đang sống và cảm nhận cuộc sống. Mình cảm thấy vui khi nhìn thấy được nụ cười của mình gặp, cảm thấy may mắn khi nhìn thấy mọi thứ xung quanh, mình vui vẻ giúp đỡ người khác và dễ dàng chấp nhận những điều bất như ý hơn.

Chẳng biết điều gì đã xảy ra với mình, nhưng mình cảm thấy mình đang dần trở nên trọn vẹn hơn.
P/s: ảnh mình chụp ở Garden By The Bay - Singapore

https://www.facebook.com/xuanle.2012/posts/3817630628250995

==
1. "Khi ta chấp nhận những giới hạn của bản thân, ta vượt qua nó."
2. "Đa số chỉ nhìn thấy những gì đang là mà không nhìn thấy được những gì sẽ là."
3. "Tất cả đều là năng lượng, tất cả chỉ có vậy. Đồng nhịp với tần số của thực tại bạn muốn và bạn sẽ không được gì khác ngoài thực tại đó. Đây không phải là triết lý. Đây là vật lý."
4. "Bổn phận thiết thực nhất của một người thầy là đánh thức lòng ham thích học hỏi của học sinh."
5. "Đánh đổ một thành kiến khó hơn phân hủy một nguyên tử."
6. "Tiến bộ kỹ thuật như một cái rìu nằm trong tay một kẻ tâm thần."
7. "Hỡi ơi ngày nay kỹ thuật đã hiển nhiên vượt qua tình nhân loại."
8. "Một ngày kia, máy móc sẽ giải đáp tất cả những câu hỏi nhưng sẽ không cỗ máy nào đặt được câu hỏi."
9. "Cái đem lại giá trị thực sự cho con người là giải thoát khỏi cái tôi của họ."
10. "Người cô độc suy nghĩ một mình và sáng tạo những giá trị mới cho cộng đồng."
11. "Giá trị một người có được là ở khả năng những gì người đó cho đi."
12. "Ðừng nên cố trở thành một người thành công mà hãy gắng trở thành một người có giá trị."
13. "Sự điên rồ, là hành động như cũ nhưng chờ đợi một kết quả mới."
14. "Tôi biết vì sao người ta thích chặt cây. Ðó là một sinh hoạt mà người ta thấy ngay kết quả."
15. "Trực giác là một món quà thiêng liêng và lý trí là một đầy tớ trung thành. Chúng ta đã tạo ra một xã hội chỉ biết tôn vinh tên đầy tớ và đã quên đi cái món quà."
16. "Trời không chơi xúc xắc."
17. "Ðừng bao giờ làm cái gì trái với lương tâm, cho dù chính quyền có đòi hỏi ta."
18. "Nếu bạn không thể giải thích được cho một đứa trẻ 6 tuổi, chính bạn cũng không hiểu nó."
19. "Khoa học mà thiếu tôn giáo thì khập khiễng. Tôn giáo mà không có khoa học thì mù quáng."
20. "Tất cả tôn giáo, nghệ thuật và khoa học đều là những cành mọc ra từ một thân cây. Tất cả những khát vọng ấy đều hướng tới cái đích là làm cho cuộc sống con người cao quý hơn."
21. "Thứ duy nhất cản trở việc học hành của tôi chính là nền giáo dục."
22. "Người nào chưa từng mắc lỗi lầm cũng là người chưa bao giờ thử làm việc gì."
23. "Cuộc sống cũng giống như việc lái một chiếc xe đạp, để giữ thăng bằng ta cần phải luôn chuyển động."
24. "Cái đẹp nhất mà chúng ta có thể cảm nhận đó là sự huyền bí của cuộc sống."
25. "Vấn đề ngày nay không phải là nguyên tử năng mà là trái tim con người."
26. "Người giỏi giang giải quyết vấn đề. Người trí tuệ phòng ngừa vấn đề."
27. “Con người là một thành phần trong cái tổng thể mà chúng ta gọi là vũ trụ, một phần bị giới hạn trong thời gian và không gian. Anh ta trải nghiệm bản thân, những tư duy và cảm xúc như những phần tách biệt với những thứ còn lại. Đây là một ảo tưởng của tâm trí. Ảo tưởng này là ngục tù của chúng ta, ngăn cản chúng ta với những khao khát cá nhân, những tình cảm dành cho một số người ở gần chúng ta nhất. Nhiệm vụ của chúng ta là phải giải phóng chính mình khỏi cái ngục tù đó, bằng cách nới rộng vành đai nhân hậu để nó bao trùm mọi sinh linh và toàn cõi thiên nhiên trong cái đẹp của nó.”
28. "Bất kỳ ai thật sự nghiêm túc trên con đường theo đuổi khoa học đều trở nên chắn chắn rằng có một Linh Hồn, Thần Thức (Spirit) hiển hiện trong Luật Lệ của Vũ Trụ; Một Thần Thức, cao cấp hơn, của loài người."
29. "Tưởng tượng quan trọng hơn kiến thức."
30. "Tôi tin vào God theo khái niệm của Spinoza, một God hiển lộ chính Người trong trật tự hài hòa của thế giới, chứ không phải một God hữu ngã cá nhân lo lắng cho vận mệnh và những việc làm của loài người."
---
Biên dịch: Prana
Ảnh: time.com
https://www.facebook.com/TrietHocDuongPho2.0/posts/2554607264772948

Post a Comment

0 Comments