banner top | SORE TODAY STRONG TOMORROW

ĐỪNG SỢ

Chữa lành bằng Thánh Kinh - w6 T5 - Thiên Chúa Dùng Những Vết Thương Của Cuộc Đời (TUẦN SÁU • TỪ NGHỊCH CẢNH ĐẾN ƯU THẾ)

 Thiên Chúa Dùng Những Vết Thương Của Cuộc Đời

“Phúc thay người nào trung kiên chịu thử thách...” (Giacôbê 1:12)



Các tác giả Kinh Thánh hiểu rằng những kinh nghiệm đau đớn có thể phục vụ cho những mục đích cao quý và đáng trân trọng. Họ biết rằng, dù sự đau khổ tự nó chẳng có giá trị gì, nhưng với những ai khao khát học hỏi, nó lại là một người thầy tuyệt vời. Thiên Chúa không gửi đau đớn và tổn thương đến cho chúng ta, nhưng Người dùng những vết thương của cuộc đời để mang lại lợi ích cho chính ta và cho người khác.

Dưới đây là một số ích lợi có thể nảy sinh từ đau khổ:

  • Tự tin hơn
  • Đức tin và lòng tín thác vào Thiên Chúa lớn mạnh hơn
  • Ý thức sâu sắc hơn về sức mạnh và quyền năng nội tâm
  • Trở nên cảm thông hơn với những người đau khổ
  • Phân định rõ ràng hơn giữa đau khổ có thể tránh được và không thể tránh được
  • Xác Tín hơn trong việc loại bỏ những đau khổ có thể tránh được khỏi cuộc đời
  • Khả năng yêu thương lớn hơn
  • Ít có xu hướng phán xét người khác
  • Khoan dung hơn trước những yếu đuối và thiếu sót nơi tha nhân
  • Kiên nhẫn hơn và có sức chịu đựng bền bỉ hơn.


Dù chẳng ai trong chúng ta thích chịu đau khổ, sự thật là đau khổ có thể đem lại cho ta một sự khôn ngoan mà không nơi nào khác dạy được. Đau khổ chính là chất liệu thô sơ mà Thiên Chúa dùng để biến chúng ta thành những con người nhân hậu, hiền lành, mạnh mẽ và tốt đẹp hơn.

Lời Cầu Nguyện

Lạy Thiên Chúa yêu thương và thánh thiện, đau khổ thật khó khăn. Vì thế, con chạy đến cùng Ngài. Con dâng Ngài những đau khổ của con và xin Ngài giúp con học hỏi từ đó. Nhờ vậy, nỗi buồn của con sẽ biến thành niềm vui. Amen.

XÁC TÍN

  • Con buông bỏ và phó thác.
  • Con sẵn sàng đón nhận chân lý mới.
  • Con chấp nhận để đau khổ trở thành người thầy của con.


Suy Niệm

“Trong thế gian này, thử thách không phải để lấy đi sức mạnh của chúng ta, nhưng để gieo sức mạnh vào trong chúng ta.”
— William Barclay 

Post a Comment

0 Comments