Bạn là bạn bởi có một nguyên do,
Bạn là bạn bởi có một nguyên do,
Là thành phần một chương trình tỉ mỉ.
Là thiết kế quý hiếm và hoàn bị,Là con trai con gái đặc biệt của Chúa Trời.
Trông vẻ bạn đang đi tìm nguyên do,
Nhưng Chúa Trời nào bao giờ nhầm lẫn.
Dệt đan bạn ngay từ lòng thân mẫu,
Bạn là người mà Người muốn tạo thành.
Người chọn cho bạn bậc sinh thành,
Bạn nghĩ sao cũng chẳng hề gì,
Đơn đặt hàng theo như thiên ý,
Mang dấu triện son của Chủ nhân.
Vết thương bạn dễ gì cứu chữa,
Ngài bật khóc khi bạn phải tổn thương;
Chúng được phép nắn đúc tận tâm hồn,
Cho bạn lớn lên nên giống Người hơn nữa.
Bạn là bạn bởi có một nguyên do,
Chủ vung roi, bạn được tạo thành.
Bạn là bạn, hỡi người bạn yêu dấu,
Vì một lẽ: trên cao có Chúa Trời!
- Bài thơ "You Are Who You Are For A Reason", tác giả Russell Kelfer, chuyển ngữ Linh mục Minh Anh (GP. Huế).
--
LỜI NGUYỆN
Lạy Chúa, con cám ơn Chúa
về tất cả những điều Chúa đòi hỏi nơi con trong suốt cuộc đời.
Chúc tụng Chúa về thời đại con đang sống.
Chúc tụng Chúa về những giờ phút sướng vui
và những ngày tủi thân buồn bã.
Chúc tụng Chúa về cả những gì
Chúa đã không cho con được hưởng.
Lạy Chúa, xin đừng sa thải
người tôi tớ bất xứng và lười biếng của Chúa đây.
Ôi lạy Chúa khôn ngoan, nhân hậu và yêu thương,
xin đừng đuổi con xa Chúa.
Xin giữ con để con luôn phụng sự Chúa trong suốt đời con.
Xin giữ con để con phục vụ bất cứ điều gì Chúa muốn.
Dù khi mỏi mệt, dù khi chán chường,
con xin Chúa vẫn luôn kiên nhẫn,
để không bao giờ mỏi mệt về con,
và giữ con luôn luôn phụng sự Chúa.
Xin Chúa đến giúp con,
ban cho con ơn bắt đầu và lại bắt đầu,
cho con biết cậy trông
cả những khi cùng đường tuyệt vọng,
cho con tin chắc rằng Chúa sẽ thắng,
một chiến thắng huy hoàng nơi con.
Karl Rahner
http://vuisongmoingay.blogspot.com/2012/11/tuoi-oi-chong-chat.html?spref=fb
TUỔI ĐỜI CHỒNG CHẤT
Góc đường đó tới lui quen thuộc lắm,
Sao hôm nay thăm-thẳm gấp mấy lần.
Lại thêm con dốc ác độc nó hành.
Đã lâu lắm, mình bao giờ để ý.
Chuyến xe buýt hụt rồi, chạy chẳng kịp,
Dường xe nào cũng phóng vội hơn xưa.
Những bậc thang cao nghệu thật khó ưa,
Nhớ lúc trước làm gì cao qúa vậy!
Mùa đông giá năm nay run lẩy-bẩy,
Lò sưởi nầy không đủ ấm hay chăng?
Báo hằng ngày chữ nhỏ-rức lăn tăn,
Thật khó đọc, hình như thay mẫu mới?
Những người trẻ hôm nay trông phơi-phới,
Trẻ hơn tôi so với tuổi đồng thời.
Còn những người, xấp-xỉ với tuổi tôi,
Nom lụ khụ, già hơn tôi thấy rõ.
Bỗng ngày nọ gặp người em thuở nhỏ,
Em qúa già, tôi thật khó nhận ra.
Em nhìn tôi xa-lạ chẳng thiết tha.
Buồn man-mác hai tâm hồn tri-kỷ.
Thấy thiên hạ quanh tôi luôn lí-nhí,
Vểnh lổ tai chẳng hiểu họ nói gì?
Áo quần tôi chật cứng bởi béo phì,
Thật bực bội xác to cùng bụng phệ.
Sáng nay sớm soi gương như thường lệ,
Thấy ai kia sao chẳng giống chút nào.
Bốn mươi năm thân xác đã bèo-nhèo,
Ta thấm thía đời người sao chóng thế!!
QUAND LES ANS S'ADDITIONNENT
Le coin de la rue est deux fois
plus loin qu’auparavant !
Et ils ont ajouté une montée que
je n’avais jamais remarquée.
J’ai dû cesser de courir après l’autobus,
Parce qu’il démarre bien plus vite qu’avant.
Je crois que l’on fait les marches
d'escaliers bien plus hautes
que dans notre temps !
L’hiver le chauffage est beaucoup
moins efficace qu’autrefois !
Et avez-vous remarqué les petits caractères
que les journaux se sont mis à employer ?
Les jeunes eux-mêmes ont changé !
ils sont bien plus jeunes que
lorsque j’avais leur âge !
Et d’un autre côté les gens de mon âge
sont bien plus vieux que moi.
L’autre jour je suis tombée sur
une vieille connaissance; elle avait
tellement vieilli qu’elle ne
me reconnaissait pas !
Tout le monde parle si bas qu’on
ne comprend quasiment rien !
On vous fait des vêtements si serrés,
surtout à la taille et aux hanches,
que c’est désagréable !
Je réfléchissais à tout ça
en faisant ma toilette ce matin.
Ils ne font plus d’aussi bons miroirs
qu’il y a 40 ans …
(Auteur inconnu)
năm qua đã làm gì? https://www.youtube.com/watch?v=x4IwuZ7asH4 - https://www.youtube.com/watch?v=mj0EBLBv-fk Bùi công nam
“Lạy Chúa, xin giúp con bắt đầu và bắt đầu lại…” (Karl Rahner).
Sau mấy ngày bỏ công tranh thủ cắt cắt dán dán, cuối cùng căn phòng của mình cũng trở thành gần như một cái nhà nguyện nho nhỏ mang bầu khí mùa Vọng. Có đồi cát và xương rồng. Có nến và hoa. Có chữ và những lời tâm nguyện ngắn ngắn. Maranatha. Maranatha…
Bây giờ thì dọn dẹp cho thật gọn gàng. Mình thích những chuẩn bị gọn gàng bên ngoài.
Ít ra đó cũng là nhắc nhở cho việc chuẩn bị tâm hồn bên trong. Gom hết vào thùng những sách đã đọc xong. Cho vào sọt rác những CD đã không còn dùng nữa. Lôi ra dưới gầm giường mấy cái thùng carton đã từ lâu không đụng tới. Thẳng tay xử lý những tài liệu đã từ lâu cứ nằm lì trong hộc bàn…
Giờ thì lau phòng thôi. Lau không chừa một xó xỉnh nào hết, từ gầm bàn đến gầm giường, từ cửa sổ đến toilet, từ bàn học đến bàn cầu nguyện. Cuối cùng là lau cái sàn nhà cho thật sạch…
Lau xong căn phòng riêng, mình hứng chí kéo luôn cây lau nhà ra ngoài và bắt đầu lau luôn cái hành lang. Sau một hồi hì hục, cái hành lang sạch bóng.
………
Ông lão mở cửa ra bước ra khỏi phòng, đặt chân lên nền hành lang mới lau. Ông chậm rãi đi từng bước một, những bước chân chậm chạp lơ đãng. Mỗi bước chân đi qua, một dấu giày lưu lại trên nền gạch.
Đi gần hết hành lang, ông lão quay đầu nhìn lại. Một hàng những dấu chân đen đủi in đậm dấu trên nền gạch láng bóng. Thoạt đầu ông lão như không nhận ra đấy là dấu chân mình. Rồi nhìn ra hàng dấu chân chạy dài kết thúc ngay ở nơi mình đang đứng, ông lão giật mình lẩm bẩm: Sao lại thế này? sao lại thế này được? Tại sao gót chân mình lại bẩn thế này?…
Mình hiểu được những lời ông lão lẩm bẩm. Mình cũng giật mình với ông lão.
Là một ông lão về hưu, thế giới của ông được xoay vòng khép kín trong một quỹ đạo rõ rệt: từ phòng riêng đến nhà nguyện, từ nhà nguyện đến nhà ăn, từ nhà ăn trở về phòng riêng… Thế giới ấy được khuôn kín trong những căn phòng cửa kính luôn đóng kín. Thế giới ấy được điều hòa bằng máy lạnh vào mùa Hè và máy sưởi vào mùa Đông… Ông không hiểu bụi bẩn ở đâu ra. Ông không hiểu tại sao gót giày mình lại dính đầy bụi bẩn như thế.
Thế giới của mình cũng thường khép lại trong một vòng xoay kín. Một ngày được khởi đầu bằng giờ cầu nguyện buổi sáng, khép lại với giờ xét mình và viết nhật ký buổi tối. Mỗi ngày trôi qua, mình cố gắng thực hiện công việc từ khởi đầu đến hoàn tất cho thật gọn gàng. Mọi thứ trong căn phòng riêng cũng được mình đặt định cho những nơi chốn ổn định, mình cố gắng để giữ mọi thứ trong trật tự. Ấy vậy mà sau một thời gian nhìn lại, không hiểu sao mọi thứ đã tự lúc nào trở nên lung tung và dính đầy bụi bẩn. Sau một thời gian nhìn lại, công việc của mình vẫn còn biết bao là dở dang. Sau một thời gian nhìn lại, tâm hồn mình đã xuất hiện thêm nhiều vết lem nhem luốc nhuốc…
Vậy nên cứ phải nhìn lại, làm lại, bắt đầu lại hoài…
…………
Mùa Vọng là mùa mình thích nhất trong năm. Hồi nhỏ, mình thích mùa Vọng vì cái bầu khí lành lạnh, vì nhịp sống nhộn nhịp chờ đón Lễ Giáng Sinh, vì những rạo rực của việc chuẩn bị cho buổi diễn Canh Thức… Lớn hơn một chút, mình bắt đầu thích tinh thần của Mùa Vọng. Vọng là Chờ. Vọng là hy vọng. Cuộc sống của mình luôn có nhiều mong chờ, luôn có nhiều dự tính và hoài bão. Mình thích được sống tất cả những chờ mong ấy trong niềm hy vọng.
Mình hy vọng nhiều vào mình. Mình biết, cũng có rất nhiều người khác đặt hy vọng vào mình.
Càng ngày mình càng nhận ra rằng với tất cả những niềm hy vọng đặt vào mình, chỉ có mỗi mình mình là người chịu trách nhiệm chính trong việc thực hiện. Thành hay bại của những mong đợi, phần nhiều do thái độ sống của mình từ hiện tại. Vậy nên mình thích nhìn lại và làm lại, dù nhìn lại chẳng bao giờ dễ dàng, và làm lại thì càng không dễ dàng hơn nữa. Dù sao đi nữa, sau mỗi lần nhìn lại, bao giờ mình cũng bước đi vững vàng và xác tín hơn.
Mình thích vạch ra kế hoạch trên những con đường thẳng tắp, để rồi khi nhìn lại, mình có cơ hội nhận ra dấu chân của mình đã trở nên xiêu vẹo thế nào. Mình thích định ra những cái đích, ước lượng theo những bước đi của mình, để rồi tới lúc nhìn lại, mình bỗng ra rằng mình bước đi không chỉ bằng những bàn chân đi tới mà có cả những bước thụt lùi và những bước dậm chân tại chỗ.
Nhìn lại, có những lúc mình thấy những điều mình dự tính cứ trôi đi tuồn tuột và chìm vào cõi hun hút. Có những thói quen tốt nơi mình cứ biến chứng để trở nên bớt tốt đi, có những tật xấu đi vào cuộc đời và cứ âm thầm ảnh hưởng trên mình dai dẳng. Nhìn lại, có những lúc mình nhận ra rằng mình đã không tốt như mình tưởng… Dù sao đi nữa, nhìn lại, mình gặp con người thực của mình.
……
Tự nhiên mình thích đứng tần ngần nhìn hình ảnh của những dấu chân đen đủi đọng lại trên nền gạch trắng tinh. Để đọc lại những đen đủi của mình, có lẽ người ta cần có một tấm phông nền đủ trắng và đủ trong. Có những dấu chân nhuốm đầy bụi, nhưng cứ mãi bước đi trên nền đất bẩn thì làm sao người ta có thể nhìn thấy được dấu chân mình, làm sao người ta ý thức được dấu chân mình bẩn hay sạch…
Nhìn những dấu chân đen đủi xấu xí, những dấu chân xiêu vẹo lệch lạc, những dấu chân nghiêng ngã hoang đàng… quả thực có những lúc mình không muốn nhận ra rằng đó là những dấu chân mà mình đã đi qua. Không phải là không có lúc mình muốn thà chối bỏ con người thực của mình hơn là phải chấp nhận con người thực với nhiều rách nát. Không phải là không có lúc mình muốn buông xuôi tự do theo đà tự nhiên của cuộc sống, nhìn lại làm chi, vừa mất thời gian vừa mệt mỏi…
Nhưng trên tất cả, mình vẫn đọc ra nơi mình khao khát làm lại. Không nhìn lại thì không thể làm lại được.
“Hãy canh thức sẵn sàng”.
Lạy Chúa,
Con sẽ canh thức.
Con sẽ sẵn sàng.
Canh thức cho tới khi nào mình lỡ ngủ quên thì thôi.
Sẵn sàng cho tới khi nào trong con chẳng còn chút lửa.
Và con sẽ quay trở lại, sẽ bắt đầu lại
Để tiếp tục canh thức và sẵn sàng.
Gửi bởi : Hoa Dai Trang



.png)



0 Comments