banner top | SORE TODAY STRONG TOMORROW

ĐỪNG SỢ

Cái chết và người sắp chết dạy chúng ta điều gì (7)

 

https://phamnguyentruong.blogspot.com/2024/07/cai-chet-va-nguoi-sap-chet-day-chung-ta_24.html

https://phamnguyentruong.blogspot.com/2024/07/cai-chet-va-nguoi-sap-chet-day-chung-ta_25.html

--


X

 

Một số cuộc phỏng vấn với các bệnh nhân nan y (1)

 Này tử thần, tôi bộc của ngươi đang ở nhà ta. Người ấy đã vượt biển xa lạ đến đây, mang theo lời ngươi gọi.

Đêm tối đen, lòng ta khiếp sợ – nhưng ta sẽ cầm đèn, ta sẽ mở cổng và ta sẽ đón chào người ấy. Đúng rồi, sứ giả của ngươi đang đứng ở cửa nhà ta.

 Mắt đẫm lệ, hai tay cung kính, ta sẽ vái chào người ấy, rồi đem cả tâm hồn đặt xuống dưới chân.

Khi công việc xong xuôi, người ấy sẽ trở về, bỏ lại trên ban mai của ta bóng tối đen đen; trong căn nhà hoang lạnh, chẳng còn gì sót lại, ngươi ạ, trừ ta để hiến dâng ngươi lần chót mà thôi.

Tagore, Thơ Dâng

 

Trong các chương trước, chúng tôi đã thử phác thảo những lý do làm cho bệnh nhân ngày càng cảm thấy khó khăn hơn trong việc truyền đạt nhu cầu của họ đúng vào lúc bệnh nặng hoặc có thể làm người ta chết. Chúng tôi đã tóm tắt một số phát hiện của mình và cố gắng mô tả các phương pháp được sử dụng nhằm khơi gợi nhận thức, vấn đề, những mối quan tâm và mong muốn của bệnh nhân. Dường như là hữu ích khi đưa thêm một số ví dụ về các cuộc phỏng vấn như thế, vì chúng sẽ tạo ra bức tranh rõ ràng hơn về sự khác nhau của các phản ứng và đối phó của cả cả bệnh nhân lẫn người phỏng vấn. Cần nhớ rằng bệnh nhân hiếm khi biết người phỏng vấn; cả hai bên chỉ gặp nhau trong vài phút để sắp xếp cho buổi phỏng vấn.

Tôi chọn phỏng vấn bệnh nhân trong lúc có mẹ đến thăm và bà tình nguyện gặp chúng tôi để chia sẻ phản ứng của mình. Tôi nghĩ rằng họ thể hiện cách các thành viên khác nhau trong gia đình đối phó với căn bệnh nan y và đôi khi, hai thành viên có những hồi ức hoàn toàn khác nhau về cùng một sự kiện. Sau mỗi cuộc phỏng vấn đều có một bản tóm tắt ngắn gọn liên quan đến những tuyên bố được đưa ra trong các chương trước. Những cuộc phỏng vấn nguyên bản này sẽ tự nói. Không được biên tập và viết tắt một cách cố ý và thể hiện được những khoảnh khắc khi chúng tôi nhận thức được những thông tin ngầm ẩn hoặc rõ ràng của bệnh nhân và những thời điểm chúng tôi không phản ứng một cách nhanh nhất. Trải nghiệm mà chúng tôi có trong những cuộc đối thoại như thế thì không thể chia sẽ được: Nhiều giao tiếp phi ngôn ngữ diễn ra liên tục giữa bệnh nhân và bác sĩ, giữa bác sĩ và giáo sĩ, hay giữa bệnh nhân và giáo sĩ; những tiếng thở dài, những đôi mắt ướt, những nụ cười, những cử chỉ bằng tay, đôi mắt trống rỗng, cái nhìn kinh ngạc hoặc những bàn tay dang rộng - tất cả những thông tin có ý nghĩa thường vượt xa ngôn từ.

Mặc dù những cuộc phỏng vấn sau đây, với một vài ngoại lệ, là những cuộc gặp đầu tiên của chúng tôi với những bệnh nhân này, nhưng trong hầu hết các trường hợp, đấy không phải là những lần gặp duy nhất. Tất cả bệnh nhân đều được tới thăm thường, xuyên theo chỉ định, cho đến khi họ qua đời. Nhiều bệnh nhân có thể được xuất viện một lần nữa, hoặc để chết ở nhà hoặc sau đó thì được đưa trở lại bệnh viện. Họ đề nghị thỉnh thoảng gọi điện khi đang ở nhà, hoặc họ gọi cho một trong những người phỏng vấn “để giữ liên lạc”. Đôi khi, một người họ hàng của họ ghé vào văn phòng của chúng tôi để thăm hỏi hoặc để tìm hiểu thêm về hành vi của bệnh nhân và đề nghị giúp đỡ và thông cảm, hoặc chia sẻ một vài kỷ niệm sau khi bệnh nhân qua đời. Chúng tôi sẵn sàng tiếp đón họ cũng như gặp gỡ bệnh nhân trong thời gian nằm viện và cả sau đó nữa.

Những cuộc phỏng vấn sau đây có thể được coi là đối tượng nghiên cứu về vai trò của người thân trong những thời điểm khó khăn này.

Chị S. đã bị chồng bỏ. Hai cậu con trai còn nhỏ đã thông báo một cách gián tiếp cho chị ta về căn bệnh hiểm nghèo của chị. Một người hàng xóm và người bạn có vai trò quan trọng nhất trong thời gian chị bị bệnh nan y mặc dù chị hy vọng người chồng đã bỏ chị và người vợ kế của anh ta sẽ chăm sóc hai đứa con của chị sau khi chị qua đời.

Một cô gái mười bảy tuổi thể hiện thái độ dũng cảm của một người trẻ trước cuộc khủng hoảng. Sau khi phỏng vấn cô ấy, chúng tôi phỏng vấn mẹ cô; cả hai đều tự thể hiện chính mình.

Chị C. cảm thấy không thể đối mặt với cái chết của chính mình vì chị còn có nhiều việc phải làm cho gia đình. Đây lại là một ví dụ điển hình về tầm quan trọng của tư vấn gia đình khi bệnh nhân phải chăm sóc người ốm, người ăn theo hoặc người già.

Chị L., người từng là con mắt cho người chồng kém mắt của mình, đang sử dụng vai trò của mình để chứng minh rằng họ vẫn có thể hoạt động bình thường, và cả hai vợ chồng đều chối bỏ căn bệnh trong giai đoạn khủng hoảng.

Chị S. là một phụ nữ Tin Lành, 48 tuổi, là mẹ của hai cậu con trai còn nhỏ mà chị phải tự mình nuôi nấng. Chị ấy thể hiện mong muốn được nói chuyện với người nào đó và chúng tôi đã mời chị ấy đến dự buổi hội thảo. Chị tỏ ra miễn cưỡng và hơi lo lắng về việc đến dự, nhưng sau hội thảo thì lại cảm thấy rất thoải mái. Trên đường đến phòng phỏng vấn, chị đã vô tình nói về hai cậu con trai của mình và dường như đó là mối bận tâm lớn nhất của chị trong lần nhập viện này.

Bác sĩ: Thưa chị S., chúng tôi không biết gì về chị, ngoại trừ một chút thông tin mà chúng tôi vừa nói với chị. Năm nay chị bao nhiêu tuổi rồi?

Bệnh nhân: Thứ 7 này tôi sẽ tròn 48.

Bác sĩ: Thứ 7 tới? Tôi sẽ phải suy nghĩ thêm. Đây là lần thứ hai chị nằm viện? Chị nhập viện lần đầu khi nào?

Bệnh nhân: Tháng Tư vừa rồi.

Bác sĩ: Vì lý do gì?

Bệnh nhân: Khối u này, trên ngực của tôi.

Bác sĩ: Loại u gì?

Bệnh nhân: Vâng, bây giờ tôi thực sự không thể nói với chị. Chị thấy đấy, tôi không biết rõ về căn bệnh này để có thể phân biệt loại này với loại khác.

Bác sĩ: Chị nghĩ nó là gì? Người ta nói về căn bệnh của chị như thế nào?

Bệnh nhân: Vâng, thưa bác sĩ, khi tôi đến bệnh viện, thì họ đã làm sinh thiết, và sau đó khoảng hai ngày, bác sĩ gia đình của tôi đến và nói rằng đã có kết quả và đó là khối u ác tính. Nhưng thực ra tên của nó là gì thì tôi không biết.

Bác sĩ: Nhưng họ nói với chị đó là bệnh ác tính.

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Đó là khi nào?

Bệnh nhân: Đó là vào, ồ, chắc là vào cuối tháng Ba.

Bác sĩ: Năm nay? Nghĩa là, cho đến năm nay chị vẫn khỏe?

Bệnh nhân: Không, không. Thưa bác sĩ, tôi bị bệnh lao, vì vậy tôi đã ở hàng tháng trời trong viện điều dưỡng, trong những giai đoạn khác nhau.

Bác sĩ: Tôi hiểu rồi. Ở đâu, ở Colorado? Chị đã đến viện điều dưỡng ở đâu?

Bệnh nhân: Ở Illinois.

Bác sĩ: Nghĩa là, chị đã mắc nhiều bệnh.

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Chị đã gần như đã quen với bệnh viện rồi phải không?

Bệnh nhân: Không. Tôi không phải người quen với bệnh viện.

Bác sĩ: Rồi, căn bệnh này bắt đầu như thế nào? Cái gì làm cho chị tới bệnh viện? Chị có thể nói cho chúng tôi biết sự khởi đầu của căn bệnh này?

Bệnh nhân: Tôi có khối u nhỏ này. Nó giống như, vâng, giống như là mụn đầu đen hay gì đó, thưa bác sĩ. Ngay chỗ này. Rồi nó ngày càng to lên hơn, đau đớn và, à, tôi không nghĩ mình khác với bất kỳ người nào khác, tôi không muốn đi bác sĩ và cứ nấn nà hoài, cho đến khi cuối cùng tôi nhận ra là nó ngày càng tồi tệ thêm và tôi phải đi gặp bác sĩ. Vâng, vài tháng trước đó, bác sĩ gia đình trong nhiều năm của chúng tôi đã chết. Tôi không biết phải đến bác sĩ nào. Đương nhiên, ý tôi là, tôi không có chồng, tôi đã kết hôn được hai mươi hai năm và anh ta quyết định đi với người khác. Vì vậy, chỉ có mấy đứa con trai và tôi, và tôi cảm thấy chúng cần tôi. Tôi nghĩ có lẽ đó là lý do vì sao tôi nghĩ rằng có vấn đề gì đó rất nghiêm trọng, nhưng tại sao, tôi cứ nói rằng nó không thể xảy ra được. Tôi phải ở nhà với các con trai tôi. Đó là lý do chính để tôi lần lữa mãi. Vâng, và khi tôi đi, thì nó đã rất lớn và rất đau, tôi chịu không nổi, không thể chịu đau thêm nữa. Khi tôi đến gặp bác sĩ gia đình, thì ông ấy chỉ nói rằng ông ấy không thể làm bất cứ chuyện gì trong văn phòng. Tôi phải đi viện. Và vì vậy, tôi đã đi. Tôi nghĩ bốn hoặc năm ngày sau thì tôi được nhập viện, tôi còn có một khối u ở buồng trứng nữa.

Bác sĩ: Cùng lúc? Cùng phát hiện được?

Bệnh nhân: Vâng. Và tôi nghĩ ông bác sĩ kia cũng muốn làm điều gì đó khi tôi ở đó, và sau đó khi ông ấy lấy sinh thiết và quay lại, thì đó là khối u ác tính và đương nhiên là ông ấy không thể làm gì được. Ông ấy nói rằng, không thể làm được gì hơn, tôi sẽ phải tự quyết định xem mình muốn đi đâu.

Bác sĩ: Nghĩa là vào bệnh viện nào đó?

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Và sau đó chị chọn bệnh viện này?

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Tại sao chị lại chọn bệnh viện này?

Bệnh nhân: Vâng, chúng tôi có người bạn từng điều trị ở đây. Tôi biết anh ấy thông qua đại lý bảo hiểm của mình, và anh ấy không thể ca ngợi quá mức bệnh viện cũng như các bác sĩ và y tá. Anh ấy nói rằng các bác sĩ là chuyên gia và chị sẽ được chăm sóc rất chu đáo.

Bác sĩ: Chị?

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Tôi tò mò muốn biết làm sao chị lại vào bệnh viện này, khi người ta nói với chị rằng chị có khối u ác tính. Tại sao lại đi viện sau khi đã nấn ná, nấn ná để nghe sự thật. Hoặc để nghe sự kiện, chị biết đấy, là do cần ở nhà và chăm sóc con cái. Làm sao chị quyết định đi viện khi cuối cùng người ta đã nói với chị?

Bệnh nhân: Khi vừa nghe nói, tôi đã hoàn toàn sụp đổ.

Bác sĩ: Như thế nào?

Bệnh nhân: Về mặt tình cảm.

Bác sĩ: Chán nản, khóc lóc?

Bệnh nhân: À ha. Tôi luôn nghĩ rằng tôi không thể bị bất cứ thứ gì như thế. Sau đó, khi tôi nhận ra mức độ nghiêm trọng của nó, tôi nghĩ rằng mình phải chấp nhận thôi, để cho cảm xúc khống chế sẽ chẳng giải quyết được gì, và nghĩ rằng càng nhanh chóng tìm được người có thể giúp mình thì mọi chuyện sẽ càng thuận lợi hơn.

Bác sĩ: Chị đã nói với các con của mình?

Bệnh nhân: Vâng. Tôi nói với cả hai đứa. Ý tôi là, à, tôi không biết chúng thực sự hiểu được đến mức nào. Ý tôi là chúng biết căn bệnh này rất nghiêm trọng nhưng hiểu đến mức nào thì tôi không biết.

Cha tuyên úy: Những người khác trong gia đình chị thì sao. Chị có chia sẻ với người nào khác hay không? Chị có còn ai khác nữa không?

Bệnh nhân: Tôi có một người bạn, tôi thân với anh ấy trong khoảng 5 năm. Anh ấy là một người rất tốt và tỏ ra rất tốt với tôi. Anh ấy rất tốt với các con tôi, ý tôi là, vì tôi phải xa các con nên anh ấy giám sát chúng, quan tâm xem có người nào bên cạnh các cháu để chuẩn bị bữa tối cho các cháu và ở với chúng. Ý tôi là chúng không hoàn toàn cô đơn, ông biết đấy, chúng không hoàn toàn cô đơn. Vâng, cháu lớn hơn, có lẽ nó sẽ phải gánh trách nhiệm, nhưng cháu vẫn là đứa vị thành niên, tôi nghĩ, cho đến khi nó được hai mươi mốt tuổi.

Cha tuyên úy: Chị cảm thấy an tâm hơn khi có người ở cùng với các cháu.

Bệnh nhân: Vâng. Tôi có có một người hàng xóm nữa. Giống nhà liên kế ấy, chị ấy sống ở nửa còn lại của ngôi nhà. Chị ấy đi ra đi vào mỗi ngày. Chị ấy đã giúp tôi làm việc nhà, trong khoảng thời gian hai tháng khi tôi ở nhà. Chị ấy chăm sóc tôi, ông biết đấy, chị ấy tắm cho tôi và lo nấu cơm giúp tôi. Chị ấy là một người rất tuyệt vời. Chị ấy là một người rất sùng đạo, ông biết đấy, trong đức tin của chính chị ấy, và chị ấy đã làm rất nhiều việc tốt cho tôi.

Bác sĩ: Chị ta theo tôn giáo nào?

Bệnh nhân: Tôi không biết liệu mình có thực sự biết chị ấy có đi nhà thờ nào hay không.

Cha tuyên úy: Tin Lành?

Bệnh nhân: Vâng.

Cha tuyên úy:  Chị có gia đình họ hàng nào khác ở gần không hay chỉ có gia đình chị thôi?

Bệnh nhân: Tôi có người anh sống ở đây.

Cha tuyên úy: Nhưng anh ấy không thân thiết như…

Bệnh nhân: Chúng tôi không quá thân nhau, không. Tôi cảm thấy rằng trong thời gian ngắn mà tôi biết chị bạn kia, chị ấy thực sự là người thân thiết nhất của tôi. Ý tôi là, tôi có thể nói chuyện với chị ấy và chị ấy nói chuyện với tôi, nó làm cho tôi cảm thấy tốt hơn.

Bác sĩ: Ừm ừm. Chị thật may mắn.

Bệnh nhân: Chị ấy thật tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ biết người nào như chị ấy. Hầu như ngày nào tôi cũng nhận được một tấm thiệp hoặc vài dòng thư của chị ấy. Có thể là ngớ ngẩn, có thể là nghiêm trọng, nhưng, ý tôi là, tôi thậm chí còn mong đón tin của chị ấy.

Bác sĩ: Chỉ là người nào đó quan tâm mà thôi.

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Chồng chị bỏ đi được bao lâu rồi?

Bệnh nhân: Tháng 9 năm 1959.

Bác sĩ: Năm 59. Sau đó chị có bị bệnh lao nữa không?

Bệnh nhân: Lần đầu tiên là vào năm 1946. Tôi mất đứa con gái vào năm đó. Cháu vừa đúng hai tuổi rưỡi. Lúc đó chồng tôi đang trong quân ngũ. Cháu bị ốm nặng và chúng tôi đã đưa đến bác sĩ chuyên khoa trong bệnh viện. Và; vâng, khó khăn nhất là tôi không thể nhìn thấy cháu khi cháu nằm viện. Cháu rơi vào tình trạng hôn mê và không bao giờ tỉnh lại nữa. Người ta hỏi liệu khám nghiệm tử thi có được không, còn tôi thì nói được, có lẽ một lúc nào đó nó có thể có ích cho người khác. Vì vậy, họ đã tiến hành khám nghiệm tử thi, và cháu bị bệnh mà họ gọi là bệnh lao da. Đó là trong máu. Khi chồng tôi trong quân ngũ, thì bố tôi đến sống với tôi. Thế là sau đó tất cả chúng tôi đều đi kiểm tra sức khỏe và bố tôi có một lỗ hổng khá lớn ở một bên phổi, còn tôi chỉ gặp một chút rắc rối. Vì vậy, lúc đó bố tôi và tôi cùng đi điều dưỡng. Tôi đã ở đó khoảng ba tháng, cách điều trị duy nhất là tôi phải nằm trên giường và tiêm phòng. Tôi không phải phẫu thuật. Và sau đó, trong suốt nhiều năm, tôi đã ở đó trước và sau mỗi lần sinh nở. Và tôi không còn là bệnh nhân ở đó sau khi sinh thằng út vào năm 1953.

Bác sĩ: Chị có con gái đầu lòng?

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Và chị chỉ sinh được một cháu gái thôi. Chắc chắn là chị rất đau khổ. Làm sao chị hồi phục được sau vụ này?

Bệnh nhân: Vâng, rất khó khăn.

Bác sĩ: Cái gì ban cho chị sức mạnh?

Bệnh nhân: Cầu nguyện, có lẽ, là mạnh hơn tất cả. Cháu và tôi, ý tôi là, cháu là tất cả những gì tôi có trong thời gian đó. Cháu mới được ba tháng tuổi thì chồng tôi ra đi. Cháu thực sự, à, tôi thực sự sống vì cháu, chị biết đấy. Và tôi không nghĩ rằng tôi có thể chấp nhận nhưng tôi đã chấp nhận.

Bác sĩ: Còn bây giờ, kể từ khi chồng bà bỏ nhà ra đi, bà sống vì những đứa con trai.

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Chắc chắn là rất khó khăn. Và bây giờ, tôn giáo hay những lời cầu nguyện hay cái gì giúp chị chăm sóc trong những lúc chị buồn bã hay cảm thấy chán nản vì bệnh tật của mình?

Bệnh nhân: Tôi nghĩ cầu nguyện là quan trọng nhất.

Bác sĩ: Chị có bao giờ nghĩ hoặc nói chuyện với người nào về việc mọi chuyện sẽ ra sao nếu chị bị chết vì căn bệnh này hay là chị không nghĩ về những việc này?

Bệnh nhân: Vâng, tôi không nói nhiều, không ạ. Ngoài người bạn gái này, chị ấy sẽ nói chuyện với tôi về mức độ nghiêm trọng của căn bệnh và những chuyện khác, ngoài chị ấy ra tôi chưa nói chuyện với ai.

Cha tuyên úy: Linh mục của chị có đến thăm không hay chị có đi nhà thờ không?

Bệnh nhân: Vâng, trước đây tôi có đi nhà thờ. Thưa ông, tôi đã không được khỏe suốt nhiều tháng liền, thậm chí trước cả khi tôi nhập viện. Và tôi đã không chăm đi nhà thờ. Nhưng…

Cha tuyên úy:  Linh mục có ghé thăm chị không?

Bệnh nhân: Linh mục có đến nhà thăm tôi khi tôi ở trong bệnh viện trước khi tôi nhập viện. Và ngài còn tới gặp tôi lần nữa trước khi tôi nhập viện, và tôi đoán là do tôi đột ngột quyết định nhập viện, vì vậy ngài không gặp tôi trước khi tôi vào viện. Sau khi tôi ở đây khoảng hai hoặc ba tuần, Cha D. đã đến thăm tôi.

Cha tuyên úy:  Tuy nhiên, về cơ bản, các nguồn lực riêng của chị ở nhà đã cung cấp dưỡng chất cho đức tin của chị. Chị chưa có cơ hội nói chuyện với người nào trong nhà thờ.

Bệnh nhân: Chưa ạ.

Cha tuyên úy: Nhưng bạn của chị đã làm việc này.

Bác sĩ: Nghe chị nói thì dường như người bạn này là tương đối mới. Chị mới chuyển đến ngôi nhà liên kế này hay là bà ấy mới chuyển đến?

Bệnh nhân: Tôi mới biết chị ấy khoảng, à à, có lẽ khoảng một năm rưỡi.

Bác sĩ: Ngắn thế thôi à? Chẳng phải là tuyệt vời sao. Làm sao mà các chị tâm đầu ý hợp trong khoảng thời gian ngắn như vậy?

Bệnh nhân: Ồ, tôi không biết. Thực sự là khó giải thích. Tôi muốn nói là chị ấy nói rằng cả đời chỉ mong muốn có một người chị em gái và khi nói chuyện, tôi đã nói tại sao tôi cũng luôn muốn có một người chị em gái. Tôi nói ở đây chỉ có hai anh em tôi, anh trai tôi và tôi, còn chị ấy thì nói, à, tôi nghĩ chúng ta đã tìm thấy nhau và tôi nghĩ bây giờ chị đã có có một người chị em gái và tôi cũng thế.  Vừa mới vào nhà chị ấy đã làm cho bạn cảm thấy, ồ, cảm thấy dễ chịu như đang ở nhà mình.

Bác sĩ: Chị đã từng có em gái hay không?

Bệnh nhân: Không. chỉ có anh trai tôi và tôi.

Bác sĩ: Chị chỉ có một người anh trai. Cha mẹ chị là người như thế nào?

Bệnh nhân: Vâng, cha mẹ tôi đã ly dị ngay từ khi chúng tôi còn rất nhỏ.

Bác sĩ: Nhỏ đến mức nào?

Bệnh nhân: Tôi hai tuổi rưỡi, còn anh trai tôi khoảng ba tuổi rưỡi. Dì và chú đã nuôi chúng tôi

Bác sĩ: Họ là những người như thế nào?

Bệnh nhân: Họ rất tuyệt vời đối với chúng tôi.

Bác sĩ: Cha mẹ ruột của chị là những người như thế nào?

Bệnh nhân: Mẹ tôi vẫn còn sống. Bà ấy sống ở đây còn cha tôi thì đã chết không lâu sau khi ông bị ốm và nằm trong viện điều dưỡng.

Bác sĩ: Cha chị chết vì bệnh lao?

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Tôi hiểu rồi. Chị cảm thấy gần gũi với ai hơn?

Bệnh nhân: Vâng, tôi muốn nói là, giống như dì và chú của tôi, họ thực sự là cha và mẹ tôi. Ý tôi là, chúng tôi đã ở với họ ngay từ khi còn nhỏ. Và, ý tôi là, họ không bao giờ, họ không nói với chúng tôi rằng họ là dì và chú, nhưng tôi muốn nói là họ giống như cha mẹ đối với chúng tôi.

Bác sĩ: Không có gì giả tạo cả. Họ đã thành thật.

Bệnh nhân: Vâng, vâng.

Cha tuyên úy:  Họ còn sống không?

Bệnh nhân: Không. Chú tôi đã chết được vài năm. Dì tôi vẫn còn sống. Bà đã tám mươi lăm tuổi.

Cha tuyên úy: Bà ấy có biết chị bị bệnh không?

Bệnh nhân: Có.

Cha tuyên úy: Chị có thường xuyên liên hệ với bà ấy hay không?

Bệnh nhân: Vâng, có ạ. Ý tôi là bà ấy không đi ra ngoài nhiều, bà ấy không được khỏe lắm. Năm ngoái bà ấy bị viêm cột sống và phải nằm viện khá lâu. Tôi không biết liệu bà có thể vượt qua căn bệnh ấy hay không. Bà đã vượt qua được, và bây giờ bà ấy tương đối khỏe. Bà ấy có căn phòng nhỏ của mình, bà sống một mình, tự chăm sóc, tôi nghĩ là tuyệt vời.

Bác sĩ: Tám mươi bốn tuổi?

Bệnh nhân: Tám mươi lăm.

Bác sĩ: Chị kiếm sống bằng cách nào? Chị vẫn đang làm việc?

Bệnh nhân: Trước khi tới đây, tôi làm việc bán thời gian.

Bác sĩ: Trong tháng Tư?

Bệnh nhân: Vâng. Nhưng tuần nào chồng tôi cũng hỗ trợ chúng tôi rất nhiều.

Bác sĩ: Tôi hiểu rồi. Vì vậy, chị không cần làm việc?

Bệnh nhân: Không.

Bác sĩ: Chồng chị vẫn còn liên lạc với chị chứ?

Bệnh nhân: Vâng, anh ấy, anh ấy gặp các cháu bất cứ khi nào anh ấy muốn và chuyện đó luôn - Tôi luôn cảm thấy bất cứ khi nào anh ấy muốn gặp chúng, tất cả tùy thuộc vào anh ấy. Anh ấy sống trong cùng thị trấn với tôi.

Bác sĩ: Anh ấy đã kết hôn lần nữa chưa?

Bệnh nhân: Có, anh ấy đã kết hôn. Anh ấy đã tái hôn, à, có lẽ khoảng một năm sau khi anh ấy bỏ nhà ra đi.

Bác sĩ: Anh ấy có biết chị bị bệnh hay không?

Bệnh nhân: Có ạ.

Bác sĩ: Anh ấy biết đến mức nào?

Bệnh nhân: À, tôi thực sự không biết, ý tôi là, có lẽ không có gì ngoài những sự kiện mà các con tôi đã nói với anh ấy.

Bác sĩ: Chị không nói chuyện với anh ta.

Bệnh nhân: Không ạ.

Bác sĩ: Tôi hiểu rồi. Chị không gặp trực tiếp anh ta?

Bệnh nhân: Để không nói chuyện với anh ấy. Tôi không-không.

Bác sĩ: Còn có những bộ phận nào liên quan đến căn bệnh ác tính này?

Bệnh nhân: Có khối u ở đây và đốm đen ở gan nữa. Rồi một khối u lớn ở chân, nó đã ăn gần hết xương, họ đã cắm chiếc ghim này vào chân tôi.

Bác sĩ: Đấy là vào mùa xuân hay mùa hè?

Bệnh nhân: Vào tháng Bảy. Sau đó lại có khối u trên buồng trứng, không thật chắc chắn lắm - mặc dù, chị ạ, họ vẫn chưa tìm ra nó bắt đầu từ đâu.

Bác sĩ: Vâng. Bây giờ họ thấy ở những chỗ khác nhau, nhưng họ không biết chúng bắt đầu từ đâu. Vâng. Khi bị khối u ác tính như thế thì phần khó khăn hơn đối với chị là gì? Nó can thiệp vào đời sống và hoạt động bình thường của chị tới mức nào? Ví dụ, chị không thể đi được, đúng không?

Bệnh nhân: Không. Phải có nạng ạ.

Bác sị: Chị có thể dùng nạng để đi lại ở trong nhà?

Bệnh nhân: Vâng. Nhưng còn làm việc, chẳng hạn như nấu ăn và nội trợ, rất hạn chế ạ.

Bác sĩ: Còn gì nữa?

Bệnh nhân: Vâng, tôi thực sự không biết.

Bác sĩ: Tôi tưởng chị nói khi đi lên lầu thì đau lắm.

Bệnh nhân: Vâng, đau.

Bác sĩ: Vâng. Chị vẫn bị đau chứ?

Bệnh nhân: Tôi nghĩ sau rất nhiều tháng, thà học cách sống chung với nó, ý tôi là, khi nó trở nên tồi tệ đến mức không thể chịu đựng được và đòi hỏi một thứ gì đó. Nhưng tôi chưa bao giờ là người quan tâm đến việc uống thuốc.

Bác sĩ: Chị S. tạo được ấn tượng đối với tôi, chị chịu đựng rất nhiều đau đớn, trước khi chị nói một điều nào đó. Giống như chị ấy đã đợi rất lâu và thấy khối u phát triển cho đến khi đi gặp bác sĩ.

Bệnh nhân: Đấy luôn là rắc rối lớn nhất của tôi.

Bác sĩ: Chị có gây khó khăn cho các y tá hay không? Chị có nói với họ khi mình cần cái gì đó hay không? Chị thuộc loại bệnh nhân nào, chị có biết không?

Bệnh nhân: Tôi nghĩ chị nên hỏi các y tá. (Nói đùa)

Cha tuyên úy:  Vâng, dễ mà, nhưng chúng tôi quan tâm đến cảm giác của chị.

Bệnh nhân: Vâng, tôi không biết. Tôi, tôi nghĩ tôi có thể thân với bất cứ người nào.

Bác sĩ: Ra thế. Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng có lẽ chị không yêu cầu đúng mức.

Bệnh nhân: Tôi không yêu cầu nhiều hơn những gì tôi cần.

Bác sĩ: Sao thế?

Bệnh nhân: Tôi thực sự không biết. Ý tôi là, những người khác nhau thì khác nhau. Chị thấy đấy, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc khi có thể tự chăm sóc mình, tự làm việc nhà và làm mọi việc cho các con tôi. Đó là việc làm cho tôi băn khoăn nhất. Tức là tôi cảm thấy rằng bây giờ phải có người khác chăm sóc tôi. Tôi rất khó chấp nhận chuyện này.

Bác sĩ: Bị ốm nhiều hơn có phải là điều tồi tệ nhất hay không? Sẽ không thể giúp người khác?

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Làm sao chị có thể giúp người khác mà không cần hoạt động về mặt thể chất?

Bệnh nhân: Vâng, có thể nhớ đến họ trong khi cầu nguyện.

Bác sĩ: Hoặc những gì chị đang làm ở đây ngay lúc này?

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Chị có nghĩ rằng điều đó sẽ giúp một số bệnh nhân khác?

Bệnh nhân: Vâng. Tôi nghĩ là có. Tôi hy vọng là có.

Bác sĩ: Chị nghĩ chúng tôi có thể giúp được gì nữa không? Đối với chị hấp hối là gì? Nó có ý nghĩa gì đối với chị?

Bệnh nhân: Tôi không sợ chết.

Bác sĩ: Không sợ?

Bệnh nhân: Không.

Bác sĩ: Không có ngụ ý xấu chứ?

Bệnh nhân: Tôi không muốn nói thế. Đương nhiên ai chả muốn sống càng lâu càng tốt.

Bác sĩ: Đương nhiên rồi.

Bệnh nhân: Nhưng tôi không sợ chết.

Bác sĩ: Chị quan niệm về nó như thế nào?

Cha tuyên úy: Tôi vẫn thắc mắc, chả lẽ chúng tôi chẳng nói gì với chị ngoại trừ việc mọi người đều có vấn đề. Chị có nghĩ cái gì sẽ xảy ra nếu nó làm cho người ta chết? Chị đã nghĩ về việc này chưa? Chị đã nhắc tới việc nói chuyện với bạn bè của chị.

Bệnh nhân: Vâng. Chúng tôi đã nói về chuyện này.

Cha tuyên úy: Xin chị chia sẻ một vài cảm nghĩ của chị về việc này?

Bệnh nhân: Ông biết đấy, nói chuyện hơi khó đối với tôi. . .

Cha tuyên úy: Nói chuyện với chị về điều đó thì thoải mái hơn là với người khác.

Bệnh nhân: Với người khác mà ông biết.

Cha tuyên úy: Tôi có thể hỏi chị một câu hỏi liên quan, về việc chị bị bệnh như thế nào, và đây là căn bệnh thứ hai của chị, chị đã bị bệnh lao, và chị đã mất một cô con gái - những trải nghiệm này đã ảnh hưởng như thế nào tới thái độ của chị đối với đời sống? đối với những ý nghĩ về tôn giáo của chị?

Bệnh nhân: Tôi nghĩ nó đã đưa tôi đến gần Chúa hơn.

Cha tuyên úy:  Bằng cách nào? Trong khi cảm giác rằng chị có thể có ích hay…

Bệnh nhân: Vâng. Đúng là tôi cảm thấy rằng đã tự đặt mình vào tay Ngài. Việc tôi có khỏe lại hay không, có sống cuộc sống bình thường hay không, tôi xin phó thác cho Ngài.

Cha tuyên úy: Chị đã nhắc đến những khó khăn trong việc phụ thuộc vào người khác, nhưng chị có thể tìm được rất nhiều sự giúp đỡ từ người bạn này. Trông cậy vào Chúa có khó khăn không?

Bệnh nhân: Không.

Cha tuyên úy: Ngài giống người bạn này phải không?

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Nhưng nếu tôi hiểu đúng, thì người bạn của chị cũng có những nhu cầu giống như chị. Chị ấy cũng cần một người em gái, vì vậy đó là cho và nhận, chứ không chỉ là nhận.

Bệnh nhân: Chị ấy gặp nhiều chuyện buồn và khó khăn trong cuộc sống, có lẽ điều đó đã đưa chị ấy đến gần với tôi hơn.

Bác sĩ: Chị ấy có phải là một phụ nữ cô đơn hay không?

Bệnh nhân: Chị ấy có thể hiểu. Chị ấy là đã lập gia đình, nhưng chưa bao giờ có con, chị ấy yêu trẻ con, chị ấy chưa bao giờ có con. Nhưng chị ấy yêu tất cả những đứa trẻ khác. Chị ấy và chồng đã làm việc ở nhà trẻ, họ là quản lý. Vâng, lúc nào họ cũng có trẻ con ở xung quanh, họ cũng rất tốt với các con trai tôi.

Bác sĩ: Ai sẽ chăm sóc hai cháu nếu chị phải nằm viện một thời gian dài, hoặc nếu chị chết?

Bệnh nhân: Vâng, tôi nghĩ sẽ là nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với tôi thì tự nhiên là cha các cháu sẽ chăm sóc. Đấy đúng là nơi dành cho anh ấy.

Bác sĩ: Chị cảm thấy thế nào về chuyện này?

Bệnh nhân: Tôi nghĩ đó sẽ là cách tốt nhất.

Bác sĩ: Cho những đứa con của chị.

Bệnh nhân: Tôi không biết đó có phải là cách tốt nhất cho các cháu hay không, nhưng…

Bác sĩ: Chúng sẽ sống như thế nào với gì ghẻ? Ai sẽ thực sự là mẹ của các cháu?

Bệnh nhân: Vâng, chúng thực sự chẳng có ích lợi gì với bà ta.

Bác sĩ: Như thế nào?

Bệnh nhân: Vâng, tôi không biết liệu bà ấy có bực bội với các cháu hay không, tôi không biết. Nhưng tôi nghĩ, trong thâm tâm anh ấy nghĩ rằng cha của chúng yêu chúng, tôi nghĩ anh ấy luôn là người như thế. Nếu nó xảy ra, tôi không biết liệu có điều gì mà anh ấy sẽ không làm cho chúng hay không.

Cha tuyên úy: Các cháu cũng lớn rồi. Đứa nhỏ mười ba tuổi?

Bệnh nhân: Mười ba. Năm nay cháu học lớp tám.

Bác sĩ: Mười ba và mười tám tuổi?

Bệnh nhân: Cậu con trai cả tốt nghiệp trung học vào năm ngoái. Tháng Chín này cháu vừa tròn mười tám tuổi. Vì vậy, cháu đã đăng ký nghĩa vụ quân sự, nó không làm cho cháu vui, tôi cũng không vui. Tôi không nghĩ về chuyện đó. Tôi cố gắng không nghĩ nhưng sau đó tôi đã nghĩ.

Bác sĩ: Đặc biệt là vào những lúc như thế này, tôi thấy rất khó nghĩ về chuyện đó. Toàn bộ bệnh viện và từng người trong tầng của chị đã giúp đỡ bằng mọi cách mà họ có thể làm, chị có đề xuất nào về cải thiện việc chăm sóc cho những bệnh nhân tương tự như chị, những người, mà tôi chắc chắn là, có rất nhiều vấn đề và xung đột, lo lắng, và rất ít khi nói về nó, tương tự như chị.

Bệnh nhân: Ồ, tôi nghĩ, tôi cảm thấy rằng, tôi ước gì các bác sĩ có thể giải thích thêm một chút cho tôi. Tôi hiểu, tôi muốn nói là tôi vẫn cảm thấy như mình đang ở trong bóng tối, đấy là theo như những gì tôi thực sự biết. Vâng, bây giờ có lẽ có một số người muốn biết họ bị bệnh như thế nào, còn một số người thì không. Vâng, nếu tôi nghĩ rằng mình chỉ còn một thời gian ngắn để sống thì tôi muốn biết điều đó.

Bác sĩ: Chị đã hỏi bác sĩ?

Bệnh nhân: Không. Nhưng các bác sĩ lúc nào cũng vội vàng

Bác sĩ: Lần tới, xin tóm lấy ông ta và hỏi nha?

Bệnh nhân: Tôi cảm thấy rằng thời gian của họ rất có giá trị. Ý tôi là tôi không…

Cha tuyên úy: Không quá khác so với những điều chị ấy nói về các mối quan hệ khác của mình. Chị ấy không áp đặt cho bất cứ người nào và không làm mất thời gian của người nào như thể sự áp đặt, trừ khi chị ấy cảm thấy thoải mái trong quan hệ với họ.

Bác sĩ: Trừ khi khối u trở nên quá lớn, và đau đến mức chị ấy không thể chịu đựng được nữa, có phải không? Chị muốn nghe bác sĩ nào? Chị có mấy bác sĩ? Chị cảm thấy thoải mái hơn khi tiếp xúc với ông nào?

Bệnh nhân: Tôi rất tin tưởng bác sĩ Q., dường như khi ông ấy bước vào phòng, đúng lúc đó tôi cảm thấy rằng mọi chuyện ông ấy nói với tôi đều ổn.

Bác sĩ: Có lẽ ông ấy chờ sơ hở để hỏi?

Bệnh nhân: Tôi luôn cảm thấy như thế đối với ông ấy.

Bác sĩ: Chị có nghĩ rằng có thể là ông ấy đợi chị mở lời hay không?

Bệnh nhân: Vâng, tôi không biết, tôi không. Có thể ông ấy nói với tôi những gì ông ấy nghĩ là cần thiết.

Bác sĩ: Nhưng chưa đủ đối với chị.

Cha tuyên úy: Vâng, chị ấy nói thế với ý là muốn được nghe thêm. Những ví dụ chị ấy đưa ra là, ồ, nếu tôi chỉ còn sống trong một thời gian ngắn, trong đầu tôi xuất hiện câu hỏi liệu đây có phải là sự kiện mà chị lo lắng hay không? Đây có phải là cách chị đang diễn đạt nó trong tâm trí của mình hay không?

Bác sĩ: Còn sống trong một thời gian ngắn là gì, thưa chị S.? Tương đối khủng khiếp đấy.

Bệnh nhân: Vâng, tôi không biết. Tôi nói sáu tháng hoặc một năm.

Cha tuyên úy:   Chị có cảm thấy mạnh mẽ như thế khi biết đó không phải là tình trạng như vậy hay không? Ý tôi là câu chuyện chị vừa nói.

Bệnh nhân: Dù gặp chuyện gì, tôi vẫn muốn biết. Ý tôi là, có một số người tôi nghĩ là có thể nói, và có những người không thể nói.

Bác sĩ: Điều gì sẽ thay đổi?

Bệnh nhân: À, tôi không biết. Có lẽ tôi sẽ cố gắng tận hưởng mỗi ngày thêm một chút nếu tôi..

Bác sĩ: Chị biết đấy, không có bác sĩ nào có thể cho chị biết thời gian. Chị biết đấy, ông ta không biết. Nhưng một số bác sĩ có ý tốt và ước lượng gần đúng, và một số bệnh nhân thì trở nên chán nản khủng khiếp và sau đó thì không được hưởng một ngày nào sau đó. Chị nói gì về chuyện này?

Bệnh nhân: Nó sẽ không làm phiền tôi.

Bác sĩ: Nhưng chị hiểu tại sao một số bác sĩ rất tinh ranh.

Bệnh nhân: Vâng. Tôi chắc rằng có những người sẽ đứng lên và nhảy ra khỏi cửa sổ hoặc có hành động gì đó khá quyết liệt.

Bác sĩ: Một số người như thế, vâng. Nhưng rõ ràng là chị đã nghĩ về việc này trong một thời gian dài, bởi vì chị biết mình đang ở đâu. Tôi nghĩ chị nên nói chuyện với bác sĩ, chị nên nói với ông ta chỉ cần mở cửa và xem bạn có thể đi được bao xa.

Bệnh nhân: Có lẽ ông ấy không nghĩ rằng tôi nên biết tình trạng bệnh tật của tôi, ý tôi là..

Cha tuyên úy: Chị sẽ tìm ra.

Bác sĩ: Chị phải hỏi, rồi sau đó sẽ nhận được câu trả lời.

Bệnh nhân: Bác sĩ đầu tiên mà tôi biết khi tôi đến đây, chị ạ, lần đầu tiên khi tôi đến phòng khám để khám lần đầu, tôi rất tin tưởng ông ấy, ngay từ ngày đầu tiên tôi gặp ông ấy...

Cha tuyên úy: Tôi nghĩ đó là sự tự tin chính đáng.

Bác sĩ: Đấy là điều rất quan trọng.

Bệnh nhân: Ý tôi là, tôi về nhà, tôi có bác sĩ gia đình, tôi cảm thấy mình khá thân thiết với ông ấy.

Bác sĩ: Và rồi chị cũng mất luôn ông ấy.

Bệnh nhân: Đúng là khó khăn, vì ông ấy là một người đàn ông tuyệt vời. Ông ấy có quá nhiều việc phải làm. Ông ấy mới chỉ ngoài năm mươi. Và tất nhiên, như chị biết đấy, cuộc sống của bác sĩ không phải là dễ dàng. Và tôi nghĩ rằng có lẽ ông ấy đã không tự chăm sóc như đáng lẽ ông ấy nên làm. Bệnh nhân của ông ấy là trên hết.

Bác sĩ: Giống như chị! Các con của chị là trên hết.

Bệnh nhân: Họ luôn luôn làm thế.

Bác sĩ: Bây giờ có khó khăn như thế không? Chị biết đấy, chị đã đến đây như người thành thạo. Đến hội nghị này.

Bệnh nhân: Vâng, tôi không thực sự cảm thấy quá hào hứng khi đến đây.

Bác sĩ: Tôi biết.

Bệnh nhân: Nhưng sau đó tôi nghĩ, ừ, khi tôi đã quyết định là tôi sẽ làm.

Cha tuyên úy: Bây giờ chị cảm thấy thế nào?

Bệnh nhân: Tôi rất vui vì tôi đã đến.

Bác sĩ: Không quá khủng khiếp, phải vậy không? Chị từng nói rằng chị không phải là diễn giả trôi chảy. Tôi nghĩ rằng chị đã làm một công việc rất tốt.

Cha tuyên úy: Vâng, tôi cầu mong như thế. Tuy nhiên, tôi đã tự hỏi nếu chị có bất kỳ câu hỏi nào để hỏi chúng tôi – ý là các bác sĩ không đi chậm lại khiến bệnh nhân có thể hỏi. Chúng tôi đang đi chậm lại để nếu chị có bất kỳ câu hỏi nào để hỏi chúng tôi về buổi họp này, bất cứ việc gì.

Bệnh nhân: Ồ, ý tôi là, tôi, khi ông đến và khi ông đề cập đến chuyện đó, tôi hoàn toàn không hiểu nó sẽ giải quyết được vấn đề gì hoặc nó sẽ ra sao - ý chính là gì, ông biết đấy.

Cha tuyên úy: Điều này đã được hội nghị trả lời phần nào, đúng không ạ?

Bệnh nhân: Phần nào, vâng.

Bác sĩ: Chị thấy đấy, những việc chúng tôi đang cố gắng làm là học hỏi thực sự từ bệnh nhân, cách chúng tôi có thể nói chuyện với những người hoàn toàn xa lạ mà chúng tôi chưa từng gặp và chúng ta hoàn toàn chưa biết nhau, làm sao chúng tôi có thể biết được bệnh nhân một cách rõ ràng và nhận ra được những nhu cầu và mong muốn mà bệnh nhân đang có. Vậy thì hãy hành động nhằm phụng sự, như bây giờ tôi đã học được rất nhiều từ chị, rằng chị biết khá rõ căn bệnh của mình, chị biết nó nghiêm trọng đến mức nào, chị biết bệnh nằm ở những chỗ khác nhau. Tôi không nghĩ rằng có người nào đó có thể nói cho chị biết chuyện này sẽ diễn ra trong bao lâu. Họ đã thử chế độ ăn kiêng mới mà tôi nghĩ họ chưa áp dụng cho nhiều bệnh nhân, nhưng họ có rất nhiều hy vọng về chuyện này. Tôi biết đây là kiểu ăn kiêng mà chị không thể chịu đựng nổi. Tôi nghĩ rằng mọi người đều cố gắng hết sức để thành công, chị biết đấy.

Bệnh nhân: Nếu đó là cái mà họ nghĩ sẽ giúp được tôi thì tôi muốn thử.

Bác sĩ: Họ nghĩ thế. Đó là lý do vì sao họ đưa ra cho chị. Nhưng những điều chị nói, tôi nghĩ, là chị muốn có thời gian để ngồi với bác sĩ và bàn về nó. Ngay cả khi bác sĩ không thể nói cho chị biết tất cả các câu trả lời rõ ràng và dễ hiểu; tôi nghĩ không ai có thể làm được như thế. Nhưng chỉ để nói về nó thôi. Những việc chị đã làm với bác sĩ gia đình, những việc chúng tôi đang cố gắng làm ở đây.

Bệnh nhân: Tôi không cảm thấy lo lắng như tôi nghĩ lúc đầu. Ý tôi là tôi cảm thấy khá thoải mái.

Cha tuyên úy: Tôi nghĩ là chị đang rất thoải mái khi ngồi ở đây.

Bệnh nhân: Khi lần đầu tiên đến đây, tôi chỉ hơi giật mình một chút thôi.

Cha tuyên úy: Chị đã nói như thế.

Bác sĩ: Tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ đưa chị trở lại phòng. Thỉnh thoảng chúng tôi sẽ ghé thăm chị. Được chứ?

Bệnh nhân: Chắc chắn rồi.

Bác sĩ: Cảm ơn chị đã tới.

Tóm lại, ở đây chúng ta có một ví dụ điển hình về một bệnh nhân gặp nhiều mất mát trong cuộc đời, chị cần chia sẻ những lo lắng của mình với một người nào đó và cảm thấy nhẹ nhõm khi trút bỏ được phần nào cảm xúc của mình với người quan tâm tới chị.

Chị S. được 2 tuổi rưỡi thì cha mẹ ly hôn, chị được họ hàng nuôi nấng. Người con gái duy nhất của chị qua đời lúc hai tuổi rưỡi vì bệnh lao trong khi chồng chị đang tại ngũ và chị không có người thân nào như cô con gái này. Ngay sau đó, chị bị mất cha trong viện điều dưỡng, còn chính chị thì phải nhập viện vì bệnh lao. Sau hai mươi hai năm chung sống, chồng chị đã bỏ chị cùng hai đứa con trai nhỏ để đi theo một người phụ nữ khác. Người bác sĩ gia đình mà chị ấy rất tin tưởng cũng đã chết khi chị ấy cần anh ta nhất, cụ thể là khi chị ấy nhận ra một khối u đáng ngờ, mà sau đó được chứng minh là ác tính. Một mình nuôi dạy hai cậu con trai, chị cứ lần lữa mãi, không đi khám bệnh cho đến khi đau đớn trở nên không thể chịu đựng nổi và khối u ác tính đã lan rộng. Tuy nhiên, trong tất cả sự đau khổ và cô đơn của mình, chị ấy luôn tìm được một số người bạn quý, những người mà chị ấy có thể chia sẻ những lo lắng của mình. Họ cũng là những người thay thế - tương tự như dì và chú của chị ấy, là những người thay thế cho cha mẹ ruột của chị; bạn trai thay chồng, hàng xóm thay cho người chị mà chị không có. Quan hệ với người phụ nữ này là quan hệ ý nghĩa nhất, khi cô này trở thành người mẹ đối với bệnh nhân và những người con của chị khi bệnh ngày càng nặng thêm. Sự giúp đỡ này đáp ứng nhu cầu của riêng chị ấy và được làm một cách tế nhị, kín đáo.

Sau đó, các nhân viên xã hội đóng có vai trò quan trọng trong việc trông nom người bệnh này, cũng như bác sĩ của chị ấy, chúng tôi đã nói với ông ta về mong muốn của chị ấy về việc chia sẻ nhiều vấn đề cá nhân với bác sĩ.

Sau đây là cuộc phỏng vấn cô gái mười bảy tuổi bị thiếu máu không tái tạo được, cô đề nghị được gặp các sinh viên. Cuộc phỏng vấn với mẹ cô diễn ra ngay sau đó, tiếp theo là cuộc thảo luận giữa các sinh viên y khoa, bác sĩ điều trị và nhân viên điều dưỡng trong khoa của cô gái này.

Bác sĩ: Tôi nghĩ tôi sẽ làm cho cháu dễ dàng hơn một chút, được rồi, và vui lòng cho chúng tôi biết nếu cháu quá mệt mỏi hoặc bị đau. Cháu có muốn cho cả nhóm biết cháu đã bị ốm bao lâu rồi và mọi chuyện bắt đầu từ khi nào hay không?

Bệnh nhân: Vâng, nó tự nhiên đến với cháu.

Bác sĩ: Nó xảy ra như thế nào?

Bệnh nhân: Vâng, chúng cháu đã tham gia một cuộc tập hợp ở nhà thờ ở X, một thị trấn nhỏ cách khá xa nhà cháu, cháu đã tham dự tất cả các cuộc hội họp. Chúng cháu đến trường để ăn tối, cháu lấy đĩa của mình và ngồi xuống. Cháu thực sự cảm thấy lạnh, ớn lạnh và bắt đầu run, rồi bị đau nhói ở bên trái. Vì vậy, người ta đưa cháu đến nhà ông mục sư và đặt cháu nằm lên giường. Cơn đau trở nên tồi tệ hơn và cháu ngày càng cảm thấy lạnh hơn. Vì vậy, vị mục sư này đã gọi cho bác sĩ gia đình của mình, ông ấy đến và nói rằng cháu bị đau ruột thừa. Người ta đưa cháu đến bệnh viện và dường như cơn đau đã biến mất; nó tự biến mất. Người ta đã làm rất nhiều xét nghiệm và phát hiện được rằng đó không phải là ruột thừa, nên họ đã đưa cháu về nhà cùng với những người khác. Mọi thứ đều ổn trong vài tuần và cháu quay lại trường học.

Sinh viên: Bạn nghĩ mình mắc bệnh gì?

Bệnh nhân: Vâng, em không biết. Em đi học được vài tuần thì một hôm em bị ốm nặng và ngã trên cầu thang, em cảm thấy rất yếu và ngất đi. Người ta gọi cho bác sĩ của gia đình em, ông ấy đến và nói rằng em bị thiếu máu. Ông ấy đưa em tới bệnh viện và truyền cho em ba pint (1 pint =0,47 lít) máu. Sau đó, em bắt đầu đau thành từng cơn ở đây. Đau lắm và người ta nghĩ có lẽ đó là do lá lách. Họ định lấy nó ra. Họ đã chụp cả đống phim X-quang và mọi thứ khác. Em gặp nhiều rắc rối và người ta không biết phải làm gì. Bác sĩ Y. tư vấn và em lên đây khám, người ta cho em nằm viện mười ngày. Người ta đã tiến hành một loạt thử nghiệm và họ phát hiện ra rằng em không có khả năng phát triển tế bào mới.

Sinh viên: Chuyện đó xảy ra khi nào?

Bệnh nhân: Khoảng giữa tháng Năm.

Bác sĩ: Nó có ý nghĩa gì với cháu?

Bệnh nhân: Ồ, cháu cũng muốn biết chắc chắn là như vậy, vì cháu đã nghỉ học nhiều quá rồi. Khá là đau và sau đó, cô biết đấy, cần phải tìm ra nó là cái gì. Vì vậy, cháu ở trong bệnh viện mười ngày và người ta tiến hành tất cả các loại xét nghiệm, rồi sau đó họ nói cho cháu biết cháu bị bệnh gì. Họ nói rằng, không phải là khủng khiếp. Họ không biết cái gì gây ra căn bệnh này.

Bác sĩ: Họ nói với cháu rằng nó không khủng khiếp?

Bệnh nhân: Vâng, họ nói với bố mẹ cháu. Bố mẹ hỏi cháu có muốn biết mọi thứ không, và cháu nói có, con muốn biết mọi thứ. Vì vậy, họ nói với cháu.

Sinh viên: Bạn cảm nhận như thế nào?

Bệnh nhân: Vâng, lúc đầu em không biết, sau đó em nghĩ rằng đó là mục đích của Chúa khiến em bị bệnh vì nó xảy ra cùng một lúc và em chưa bao giờ bị bệnh trước đó. Em nghĩ rằng đó là mục đích của Chúa khi bị bệnh và em được Ngài chăm sóc và Ngài sẽ chăm sóc cho em nên em không phải lo lắng. Và em đã tiếp tục như thế kể từ lúc đó và em nghĩ đó là cách giúp em sống sót, dù đã mắc bệnh.

Sinh viên: Bạn có bao giờ cảm thấy chán nản không?

Bệnh nhân: Không.

Sinh viên: Bạn có nghĩ rằng những người khác có thể chán nản?

Bệnh nhân: Ồ, người nào đó có thể bị bệnh thực sự, thực sự. Em cảm thấy rằng, anh biết đấy, không có gì chắc chắn cả, nhưng em nghĩ những người bị bệnh thỉnh thoảng cũng cảm thấy như thế.

Sinh viên: Đôi khi bạn có ước rằng cha mẹ bạn không phải là người đã nói cho bạn biết về tình trạng của bạn không - bạn ước có lẽ các bác sĩ nói với bạn?

Bệnh nhân: Không, em thích bố mẹ nói với em hơn. Ồ, em đoán rằng họ đã nói với em điều đó là đúng, nhưng em sẽ rất thích điều đó ... nếu bác sĩ chia sẻ điều đó với em[1].

Sinh viên: Những người đã từng làm việc gần bạn, các bác sĩ và y tá, bạn có nghĩ rằng họ lảng tránh vấn đề này hay không?

Bệnh nhân: Họ không bao giờ nói với em bất cứ điều gì, anh biết đấy, chủ yếu là bố mẹ em. Họ phải nói với em.

Sinh viên: Bạn có nghĩ rằng bạn đã thay đổi cảm xúc của mình kể từ lần đầu tiên bạn nghe về nó không?

Bệnh nhân: Không, em vẫn cảm thấy như thế.

Sinh viên: Bạn đã nghĩ về chuyện này lâu chưa?

Bệnh nhân: À, à.

Sinh viên: Và nó không làm thay đổi cảm xúc của bạn?

Bệnh nhân: Không, em đã trải qua sự cố, bây giờ họ không thể tìm thấy tĩnh mạch trên người em. Họ cho em rất nhiều thứ khác, cùng với tất cả những vấn đề khác, nhưng bây giờ chúng ta chỉ cần giữ vững niềm tin của mình…

Sinh viên: Bạn có nghĩ rằng bạn đã có thêm nhiều đức tin hơn trong thời gian này hay không?

Bệnh nhân: Có, có. Em thực sự có thêm đức tin.

Sinh viên: Bạn có nghĩ rằng đây sẽ là cách bạn thay đổi? Đức tin của bạn là điều quan trọng nhất, nó sẽ kéo bạn qua?

Bệnh nhân: Ồ, em không biết. Họ nói rằng em có thể không vượt qua được, nhưng nếu Chúa muốn em khỏe lại, thì em sẽ khỏe lại.

Sinh viên: Tính cách của bạn có thay đổi không, mỗi ngày bạn có nhận thấy sự thay đổi nào hay không?

Bệnh nhân: Có, vì em hòa đồng với nhiều người hơn. Mặc dù vậy, em thường làm quen với mọi người. Em đi vòng quanh thăm một số bệnh nhân và giúp đỡ họ. Em hòa đồng với những bệnh nhân cùng phòng, vì vậy em có người để nói chuyện. Anh biết đấy, khi cảm thấy chán nản, nói chuyện với người khác sẽ giúp ích cho mình.

Bác sĩ: Cháu có thường xuyên cảm thấy chán nản không? Lúc trước hai người ở phòng này, bây giờ chỉ có một mình cháu?

Bệnh nhân: Cháu nghĩ đó là do quá mệt mỏi. Cháu đã xa nhà một tuần nay rồi.

Bác sĩ: Bây giờ cháu có mệt không? Nói với cô khi cháu quá mệt mỏi nha, lúc đó chúng ta sẽ kết thúc buổi họp này.

Bệnh nhân: Không, hoàn toàn không mệt ạ.

Sinh viên: Bạn có nhận thấy bất kỳ thay đổi nào trong gia đình hoặc bạn bè của bạn, trong thái độ của họ đối với bạn không?

Bệnh nhân: Em gần gũi hơn với gia đình. Gia đình em rất hợp nhau, khi còn nhỏ anh trai em và em luôn thân thiết với nhau. Anh có biết không, anh ấy mười tám, còn em mười bảy, chỉ cách nhau mười bốn tháng. Em gái em và em cũng luôn rất thân nhau. Vì vậy, bây giờ họ và bố mẹ em trở thành thân thiết hơn hẳn. Anh biết đấy, em có thể nói chuyện với họ nhiều hơn và họ, vâng, em không biết, đó chỉ là cảm giác gần gũi hơn.

Sinh viên: Quan hệ của bạn với cha mẹ của bạn trở thành sâu sắc hơn, phong phú hơn?

Bệnh nhân: Vâng, vâng, và với những người con khác nữa.

Sinh viên: Đây có phải là tình cảm hỗ trợ cho bạn trong thời gian bị bệnh không?

Bệnh nhân: Vâng, em không nghĩ rằng mình có thể vượt trong lúc này nếu không có gia đình và tất cả bạn bè.

Sinh viên: Họ muốn giúp bạn bằng mọi cách có thể. Còn bạn thì sao, bạn cũng giúp họ theo một cách nào đó chứ?

Bệnh nhân: Vâng, em cố gắng... mỗi khi họ đến thăm, em đều cố gắng làm cho họ cảm thấy như ở nhà và làm cho họ cảm thấy tốt hơn khi trở về nhà và những thứ tương tự như thế.

Sinh viên: Bạn có cảm thấy rất chán nản khi ở một mình hay không?

Bệnh  nhân: Vâng, em hơi sợ ạ, vì em thích mọi người và em thích ở gần mọi người, ở bên người nào đó...Em không biết, khi em ở một mình thì mọi vấn đề đều sẽ phát sinh. Đôi khi cảm thấy chán nản hơn khi không có người để nói chuyện.

Sinh viên: Khi ở một mình bạn có cảm thấy điều gì đặc biệt không, có điều gì khiến bạn sợ hãi khi ở một mình hay không?

Bệnh nhân: Không, em chỉ cảm thấy không có ai bên cạnh và không có người để nói chuyện thôi.

Bác sĩ: Trước khi bị bệnh, cháu là cô gái như thế nào? Cháu rất hướng ngoại hay cháu thích ở một mình?

Bệnh nhân: Vâng, cháu khá cởi mở. Cháu thích tham gia các hoạt động thể thao, đi nhiều nơi, tham gia các trận đấu và tham dự nhiều cuộc họp.

Bác sĩ: Trước khi bị ốm, cháu đã bao giờ ở một mình trong khoảng thời gian dài chưa?

Bệnh nhân: Chưa ạ.

Sinh viên: Nếu phải làm lại từ đầu, bạn có muốn bố mẹ đợi một thời gian rồi mới nói với bạn hay không?

Bệnh nhân: Không, em rất vui vì đã biết ngay từ đầu. Em muốn nói là thà biết ngay từ đầu và biết rằng em phải chết và họ có thể đối mặt với điều đó.

Sinh viên: Cái mà bạn phải đối mặt, hình ảnh của bạn về cái chết là như thế nào?

Bệnh nhân: Vâng, em nghĩ thật tuyệt vời vì sẽ về nhà của mình, về ngôi nhà khác của mình, gần với Chúa, và em không sợ chết.

Bác sĩ: Cháu có bức tranh trực quan về “ngôi nhà này” hay không, cháu biết đấy, nhận ra rằng tất cả chúng ta đều có một số tưởng tượng về nó, mặc dù chúng ta không bao giờ nói về nó. Cháu có cảm thấy phiền khi nói về nó không?

Bệnh nhân: Vâng, cháu chỉ nghĩ nó giống như một cuộc hội ngộ nơi mọi người đều ở đó và nó thực sự tốt đẹp và nơi có người khác ở đó - đặc biệt, cô ạ. Nó làm cho tất cả mọi thứ đều khác.

Bác sĩ: Cháu có thể nói gì khác về nó không, cảm thấy thế nào?

Bệnh nhân: Vâng, có thể nói rằng cảm giác thật tuyệt vời, không còn nhu cầu nào nữa và chỉ ở đó và không bao giờ cô đơn nữa.

Bác sĩ: Mọi thứ đều đúng đắn chứ?

Bệnh nhân: Đúng đắn, vâng vâng.

Bác sĩ: Không cần ăn vẫn khỏe?

Bệnh nhân: Không, cháu không nghĩ vậy. Sẽ có sức mạnh bên trong người ta.

Bác sĩ: Không cần tất cả những thứ trần tục này?

Bệnh nhân: Không.

Bác sĩ: Cô hiểu rồi. Vâng, làm sao mà cháu có được sức mạnh như thế, có tất cả sự can đảm này để đối mặt với nó ngay từ đầu? Cháu biết nhiều người có đạo, nhưng rất ít người vào thời điểm đó có thể đối mặt với nó như cháu. Cháu lúc nào cũng như thế à?

Bệnh nhân: Vâng …vâng

Bác sĩ: Cháu chưa bao giờ có bất kỳ thái độ thù địch sâu sắc nào

Bệnh nhân: Không ạ.

Bác sĩ: Hay là phẫn nộ với những người không bị bệnh.

Bệnh nhân: Không, cháu nghĩ cháu hòa thuận với cha mẹ, vì họ là những người truyền giáo trong hai năm ở S.

Bác sĩ: Cô hiểu rồi.

Bệnh nhân: Và cả hai đều là những người tuyệt vời của nhà thờ. Họ đưa tất cả chúng cháu vào ngôi nhà Kitô giáo và điều đó đã giúp ích rất nhiều.

Bác sĩ: Cháu có nghĩ rằng chúng tôi, với tư cách là các bác sĩ, nên nói chuyện với những người đang đối mặt với căn bệnh hiểm nghèo về tương lai của họ? Cháu có thể cho chúng tôi biết cháu sẽ dạy cho chúng tôi điều gì nếu nhiệm vụ của cháu là dạy chúng tôi nên làm gì cho người khác hay không?

Bệnh nhân: Vâng, bác sĩ sẽ đến và khám cho bệnh nhân, và nói với bệnh nhân: “Hôm nay có khỏe không”, hay đại loại như thế, thật là giả dối. Nó chỉ làm cho người ta phát ốm vì họ không bao giờ nói chuyện với bệnh nhân. Hoặc họ đến như thể họ là một loại người khác hẳn. Hầu hết những người cháu biết đều làm như thế. Vâng, họ đến và nói chuyện với cháu một lúc, rồi hỏi cháu cảm thấy thế nào và khám cho cháu. Họ nói về mái tóc của cháu và nói rằng cháu trông khỏe hơn. Họ chỉ nói chuyện với bệnh nhân, sau đó họ sẽ hỏi bệnh nhân cảm thấy thế nào, rồi giải thích mọi thứ ở mức mà họ có thể. Thật khó cho bác sĩ vì cháu chưa đủ tuổi và họ không được phép nói với cháu bất cứ chuyện gì, vì họ phải nói với bố mẹ cháu. Cháu nghĩ rằng nói chuyện với bệnh nhân là rất quan trọng, vì nếu có cảm giác lạnh nhạt với bác sĩ, bệnh nhân sẽ sợ họ đến nếu họ tỏ ra lạnh lùng và làm ra vẻ vội vã. Khi bác sĩ bước vào, người ta cảm thấy ấm áp và nhân văn, điều đó có ý nghĩa rất lớn.

Bác sĩ: Cháu có cảm thấy bất tiện hay khó chịu khi đến đây và nói về việc đó với chúng tôi hay không?

Bệnh nhân: Không, cháu không ngại nói chuyện này.

Sinh viên: Các y tá giải quyết vấn đề này như thế nào?

Bệnh nhân: Hầu hết họ đều rất tuyệt vời và nói rất nhiều, em biết khá rõ hầu hết bọn họ.

Bác sĩ: Cháu có cảm giác là các y tá có thể xử lý nó tốt hơn là các bác sĩ?

Bệnh nhân: Vâng, vâng, vì họ ở đó nhiều hơn và họ làm nhiều việc hơn các bác sĩ.

Bác sĩ: Ừ ừ, họ có thể tỏ ra ít khó chịu hơn.

Bệnh nhân: Chắc chắn thế ạ.

Sinh viên: Tôi có thể hỏi, kể từ khi bạn lớn lên có ai trong gia đình bạn đã từng chết hay chưa?

Bệnh nhân: Vâng, anh trai của bố em, bác em đã chết. Em đã đến đưa tang bác ấy.

Sinh viên: Bạn cảm thấy thế nào?

Bệnh nhân: Ồ, em không biết. Bác ấy trông hơi buồn cười, trông khác hẳn. Nhưng, anh ạ, đó là người đầu tiên mà em từng thấy đã chết.

Bác sĩ: Lúc đó cháu bao nhiêu tuổi?

Bệnh nhân: Có lẽ khoảng mười hai hoặc mười ba.

Bác sĩ: Cháu nói “bác ấy trông buồn cười” và cháu cười.

Bệnh nhân: Vâng, bác ấy trông khác hẳn, cô ạ, tay bác ấy không còn màu sắc, trông rất tĩnh lặng. Rồi đến bà cháu mất nhưng cháu không có mặt ở đó. Ông ngoại cháu cũng chết, nhưng cháu cũng không ở đó, cháu đã đi xa nhà. Ồ, sau đó là dì cháu mất, cháu không thể đến đám tang vì mới xảy ra cách đây không lâu và cháu bị ốm và gia đình cháu không đi đưa tang.

Bác sĩ: Chết xuất hiện dưới nhiều hình thức và cách thức khác nhau phải không?

Bệnh nhân: Vâng, bác ấy là người mà cháu yêu quý. Không thực sự phải khóc khi có người chết vì người ta biết là họ sẽ lên thiên đường và đó là cảm giác hạnh phúc đối với họ, khi biết rằng họ sẽ ở thiên đường.

Bác sĩ: Có người nào trong số họ nói về điều đó với cháu không?

Bệnh nhân: Một người bạn thực sự, rất thân của cháu vừa qua đời, hơn một tháng trước, vợ anh ấy và cháu đã đến dự đám tang của anh ấy. Điều đó có ý nghĩa rất lớn với cháu vì anh ấy là người rất tuyệt vời và đã làm rất nhiều điều cho cháu khi cháu bị ốm. Anh ấy để lại cho người ta cảm giác thật thoải mái và tất cả mọi thứ.

Bác sĩ: Vì vậy, những gì cháu nói là hãy hiểu hơn bệnh nhân một chút và dành một chút thời gian để nói chuyện với bệnh nhân.

Sau đây là phỏng vấn bà mẹ của cô gái. Chúng tôi đã nói chuyện với bà ngay sau khi phỏng vấn con gái bà.

Bác sĩ: Rất ít phụ huynh đến gặp chúng tôi để nói về những người con bị bệnh nặng và tôi biết rằng sắp xếp như thế này là hơi bất thường.

Bà mẹ: À, tôi đề nghị mà.

Bác sĩ: Những chuyện chúng tôi đã nói với con gái của bà là cảm giác của cháu và cháu thấy chết là như thế nào. Chúng tôi rất ấn tượng vì thái độ điềm tĩnh và không lo lắng của cháu, miễn là cháu không phải ở một mình.

Bà mẹ: Hôm nay con bé nói nhiều nhỉ?

Bác sĩ: Vâng.

Bà mẹ: Hôm nay cháu rất đau và cảm thấy rất, rất tệ.

Bác sĩ: Cháu nói rất nhiều, nhiều hơn hẳn so với sáng nay.

Bà mẹ: Thế mà tôi lại nghĩ cháu vào đây mà không nói gì.

Bác sĩ: Chúng tôi sẽ không giữ bà lâu, nhưng tôi sẽ đánh giá cao nếu bà cho phép các bác sĩ trẻ đưa ra một số câu hỏi.

Sinh viên: Khi lần đầu tiên bác biết về tình trạng của con gái mình, rằng không thể chữa khỏi được, bác đã phản ứng thế nào ạ?

Bà mẹ: Vâng, tôi vẫn bình tĩnh.

Sinh viên: Cả bác và bác trai?

Bà mẹ: Lúc đó chồng tôi không ở bên cạnh tôi và tôi cảm thấy hơi thất vọng. Chúng tôi chỉ biết rằng cháu bị ốm, nhưng chỉ thế thôi, vì vậy hôm đó khi tôi tới bệnh viên thăm cháu, tôi đã gọi điện thoại để xem tình hình của cháu. Bác sĩ nói, “Vâng, cháu hoàn toàn không ổn. Tôi có một tin xấu cần báo cho bà”. Ông ta chỉ cho tôi đường tới một căn phòng nhỏ và ông ấy nói một cách khá thẳng thắn: “Vâng, cháu bị thiếu máu không tái tạo được và cháu sẽ không thể phục hồi được, toàn bộ câu chuyện là như thế”. Ông ấy nói, “Không thể làm được gì, chúng tôi không biết nguyên nhân, chúng tôi không biết cách điều trị”. Và thế là tôi nói, “Vâng, tôi có thể hỏi ông một câu hay không?”. Ông ấy nói, “Nếu chị muốn hỏi”. Tôi nói, “Cháu còn sống được bao lâu nữa, thưa bác sĩ, có được một năm không?” “Ồ, không, trời ơi không”. Thế là tôi nói, “Vì điều này, chúng tôi thật may mắn”. Đấy là tất cả những gì ông bác sĩ nói, sau đó tôi có đưa ra rất nhiều câu hỏi khác.

Bác sĩ: Đấy là tháng 5 vừa rồi?

Bà mẹ: Ngày 26 tháng 5, vâng, vâng. Bác sĩ nói, “Có rất nhiều người mắc bệnh này, không thể chữa được và tất cả là như thế. Con bà sẽ phải chấp nhận”. Rồi ông ta bước ra ngoài. Tôi gặp khó khăn khi tìm đường quay trở lại phòng bệnh của cháu và tôi đoán mình đã bị lạc trong hành lang, tôi phát hoảng khi cố gắng quay trở lại. Suốt thời gian đó tôi chỉ đứng đó và nghĩ, “Thôi, thế có nghĩa là con sẽ không sống được nữa,” và tôi đã lạc lối, không biết làm thế nào để quay lại với cháu. Sau đó, tôi trấn tĩnh lại và quay lại nói chuyện với cháu. Lúc đầu, tôi sợ không dám vào để nói với cháu bệnh tình của nó, vì tôi không biết mình cảm thấy như thế nào và có thể tôi sẽ khóc. Vì vậy, tôi đứng thẳng người lên trước khi vào gặp cháu lần nữa. Nhưng cách người ta trình bày với tôi và thực tế là tôi chỉ có một mình là một cú sốc lớn. Nếu ông bác sĩ để tôi ngồi xuống một lát, rồi hãy nói với tôi, thì tôi nghĩ mình đã có thể chấp nhận tin đó tốt hơn một chút

Sinh viên: Chính xác thì bác muốn ông bác sĩ trình bày như thế nào?

Bà mẹ: Vâng, nếu ông ấy đợi - chồng tôi luôn ở bên cạnh tôi, đây là lần đầu tiên tôi ở một mình, nếu bác sĩ gọi cả hai chúng tôi vào và có thể nói, “Vâng, cháu mắc căn bệnh nan y này”. Lẽ ra ông ấy có thể nói thẳng nói với chúng tôi, nhưng có một chút từ bi và không cần phải tỏ ra lạnh lùng như thế. Ý tôi là, cách ông ấy nói, “Vâng, chị không phải là người duy nhất trên thế giới”.

Bác sĩ: Chị biết đấy, tôi đã phải đối mặt với những chuyện như thế này nhiều lần rồi, nó làm cho người ta đau đớn. Chị có nghĩ rằng ông bác sĩ này có thể gặp một số khó khăn trong vấn đề về cảm xúc trước những tình huống như vậy hay không?

Bà mẹ: Vâng, tôi đã nghĩ như thế, nhưng dù sao nó cũng làm cho người ta cảm thấy đau.

Bác sĩ: Đôi khi lạnh lùng, không dính mắc là cách duy nhất để họ có thể truyền đạt những tin tức kiểu như vậy.

Bà mẹ: Chị nói cũng đúng. Bác sĩ không thể xúc động về những việc như thế này và có lẽ không nên xúc động. Nhưng tôi không biết, chắc chắn là có những cách tốt hơn chứ.

Sinh viên: Tình cảm của bác đối với cô con gái có thay đổi không ạ?

Bà mẹ: Không, tôi thực sự biết ơn mỗi ngày vì được ở bên con mình, nhưng tôi hy vọng và cầu nguyện nhiều hơn, tôi biết làm thế là không đúng. Nhưng không, con tôi đã vươn lên tới suy nghĩ cho rằng chết có thể là đẹp và không có gì phải lo lắng. Tôi biết con tôi sẽ rất dũng cảm khi việc đó xảy ra. Chỉ một lần tôi thấy con tôi chán nản, nó khóc với tôi, “Mẹ ơi, trông mẹ có vẻ lo lắng”, rồi em nó nói: “Mẹ đừng lo, con không sợ”. Em nó nói: “Chúa của con đang đợi con, Ngài sẽ chăm sóc con, mẹ đừng sợ”. Con tôi nói, “Con hơi sợ, nó có làm phiền mẹ không?” Tôi nói, “Không, mẹ nghĩ mọi người đều như thế cả”. Tôi nói, “Nhưng con cứ tiếp tục giữ như hiện nay nha”. “Con có muốn khóc không? Cứ khóc đi, ai cũng vậy mà”. Con tôi nói, “Không, có gì phải khóc”. Vì vậy, ý tôi là em nó đã chấp nhận và chúng tôi cũng đã chấp nhận.

Bác sĩ: Mười tháng trước, phải không ạ?

Bà mẹ: Vâng.

Bác sĩ: Một thời gian rất ngắn trước đây, bác cũng được cho biết chỉ cón “hai mươi bốn giờ”.

Bà mẹ: Thứ Năm tuần trước, bác sĩ nói, chúng ta thật may mắn nếu còn từ 12 đến 24 giờ nữa. Ông ấy muốn tiêm cho cháu một ít morphine để rút ngắn thời gian và làm cho cháu bớt đau đớn. Chúng tôi hỏi bác sĩ liệu chúng tôi có thể suy nghĩ trong một phút hay không, ông ấy nói: “Tôi không hiểu tại sao các vị không làm việc đó và chấm dứt cơn đau”. Ông ấy bước đi. Vì vậy, chúng tôi quyết định sẽ tốt hơn cho cháu nếu để ông ấy tiếp tục và tiêm cho cháu. Và vì vậy chúng tôi đã nói với bác sĩ trực ở tầng đó rằng ông ấy có thể nói với ông bác sĩ kia là chúng tôi đã đồng ý. Tứ lúc đó, chúng không gặp lại ông bác sĩ này và họ cũng chưa bao giờ tiêm cho cháu. Sau đó, cháu đã có những ngày vui vẻ và cũng có những ngày thực sự tồi tệ, nhưng cháu đang dần dần cảm thấy thoải mái hơn, và cháu cần tất cả những sự việc mà người ta nói với tôi rằng sẽ xảy ra.

Bác sĩ: Từ đâu?

Bà mẹ: Chà, mẹ tôi đến từ P., có hai trăm bệnh nhân như vậy và mẹ tôi đã học được rất nhiều việc về những bệnh nhân này. Bà nói rằng cuối cùng họ bị đau đến mức thậm chí đau khi chạm vào người và đau khắp người. Sau đó, bà nói, thậm chí bế họ lên cũng làm cho xương của họ bị gãy. Bây giờ cháu không muốn ăn khoảng một tuần nay rồi và tất cả những sự kiện này bắt đầu xảy ra. Chị biết đấy, cho đến ngày 1 tháng 3 cháu thường đuổi theo các y tá khắp hành lang và giúp họ lấy nước cho những bệnh nhân khác, và làm cho họ vui lên.

Bác sĩ: Nghĩa là, tháng vừa rồi là khó khăn nhất.

Sinh viên: Điều đó có làm thay đổi quan hệ của bác với những người con khác hay không?

Bà mẹ: Ồ, không, chúng thường cãi nhau suốt ngày và cháu cũng sẽ cãi nhau, rồi sau đó nó thường nói, “Vâng, con chỉ hy vọng rằng việc này sẽ làm cho nó trở nên dễ dàng hơn”. Chúng vẫn cãi nhau, nhưng tôi không nghĩ rằng chúng cãi nhau nhiều hơn những đứa trẻ khác và chúng không bao giờ ghét nhau, nhưng (cười) chúng rất tốt với trẻ em.

Sinh viên: Bản thân họ cảm thấy thế nào về chuyện này?

Bà mẹ: Ồ, chúng cố tình không nuông chiều con bé này. Chúng đối xử với em nó giống trước đây. Như thế là tốt, vì nó không làm cho con bé cảm thấy thương hại chính mình và chúng nói lại với cháu một chút, v.v. Nếu chúng có việc phải làm, chúng sẽ nói với cháu, “Anh sẽ không đến gặp em vào thứ bảy này, thay vào đó anh sẽ đến vào tuần sau. Em hiểu anh mà, đúng không?” Còn con bé thì nói, “Vâng, chúc vui vẻ”. Và em nó sẽ đồng ý với ý tưởng đó và mỗi lần chúng đến, chúng biết rằng em có thể sẽ không về nhà, cháu biết đấy. Vì vậy, chúng đều nhận ra, chúng tôi không dùng lời khi có thể giao tiếp với nhau.

Bác sĩ: Bác có nói chuyện với những người con khác của mình về kết quả có thể xảy?

Bà mẹ: Vâng, có ạ.

Bác sĩ: Bác nói một cách cởi mở và thẳng thắn?

Bà mẹ: Vâng, chúng tôi nói chuyện thẳng thắn với nhau. Chúng tôi là một gia đình có đạo. Sáng nào chúng tôi cũng cầu nguyện, cầu nguyện trước khi các cháu đi học và tôi nghĩ rằng điều này đã giúp ích rất nhiều cho chúng tôi, vì là gia đình, đặc biệt là với các thanh thiếu niên, chúng luôn có chỗ để đi, có việc để làm và dường như chúng tôi không thể ngồi lại với nhau để nói chuyện về những khó khăn và những thứ tương tự, nhưng chúng sẽ dành thời gian này mỗi sáng và thảo luận những vấn đề của gia đình. Mỗi sáng chúng tôi giải quyết mọi việc trong mười hoặc mười lăm phút và điều đó gắn kết tất cả chúng tôi lại với nhau. Chúng tôi đã thảo luận khá nhiều và trên thực tế, con gái chúng tôi đã sắp xếp cho đám tang của chính mình rồi ạ.

Bác sĩ: Bác có muốn nói với chúng tôi chuyện này hay không?

Bà mẹ: Vâng, chúng tôi đã nói về chuyện đó. Có một em bé trong cộng đồng của chúng tôi - thực tế là trong nhà thờ của chúng tôi, em bé bị mù bẩm sinh. Tôi nghĩ nó khoảng sáu tháng tuổi và một hôm, con gái tôi đang ở trong bệnh viện cũ đã nói: “Mẹ ơi, khi chết con muốn tặng đôi mắt của con cho em bé đó”. Còn tôi thì bảo, “Ừ, chúng ta sẽ xem có thể làm gì, mẹ không biết liệu họ có lấy được mắt hay không”. Tôi nói: “Con biết chúng ta thực sự nên nói về những viẹc như thế, tất cả chúng ta đều nên nói, bởi vì chúng ta không bao giờ biết khi bố và mẹ có thể đi trên đường và điều gì đó có thể xảy ra với chúng ta và các con sẽ bị mồ côi cha mẹ”. Con gái tôi nói: “Vâng, chúng ta nên thỏa thuận tất cả những việc này. Sau đó con gái tôi nói: “Bây giờ mẹ và con làm cho những người khác cảm thấy dễ dàng hơn. Chúng ta sẽ viết ra những việc chúng ta muốn làm và chúng ta sẽ hỏi xem người ta muốn làm gì”. Cháu đã tạo điều kiện dễ dàng cho tôi, nó nói: “Con sẽ bắt đầu viết, còn mẹ sẽ nói nha”. Vì vậy, tôi chỉ ghi lại những điều cháu nói với tôi và cách làm như thế làm cho mọi việc trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Cháu luôn luôn cố gắng tạo thuận lợi cho mọi người.

Sinh viên: Bác có nghi ngờ gì trước khi được thông báo rằng đó có thể là một căn bệnh nan y hay không? Bác nói rằng bác trai lúc nào cũng ở bên cạnh bác, lần này tình cờ bác lại có một mình. Có lý do cụ thể nào làm cho bác trai vắng mặt hay không?

Bà mẹ: Tôi cố gắng đến bệnh viện thường xuyên nhất, nếu có thể, còn chồng tôi thì bị ốm. Ông ấy có nhiều thời gian rảnh hơn tôi. Vì vậy, hầu như lúc nào ông ấy cũng ở bên cạnh tôi.

Sinh viên: Con gái của bác nói với chúng tôi rằng bác trai từng là một nhà truyền giáo ở S. và bác rất tích cực trong công việc nhà thờ. Đây là một phần lý do để gia đình bác có nền tảng tôn giáo sâu đậm. Bản chất công việc truyền giáo của bác trai là gì? Tại sao bác trai lại không ở đó nữa?

Bà mẹ: Vâng, ông ấy là người theo đạo Mormon. Và lúc nào họ cũng trả tất, trả tất cả các khoản phụ cấp cho ông ấy và mọi thứ khác nữa, và vì vậy, khi chúng tôi mới kết hôn, tôi đi lễ nhà thờ trong khoảng một năm. Sau đó, ông ấy bắt đầu đi cùng tôi và trong suốt mười bảy năm, chủ nhật nào ông ấy cũng đi cùng tôi và các con tôi. Khoảng bốn hoặc năm năm trước, ông ấy đã gia nhập giáo đoàn của chúng tôi và đã là nhân viên trong suốt thời gian đó.

Sinh viên: Cháu tự hỏi, vì con gái bác mắc một căn bệnh không rõ nguyên nhân và chưa có cách chữa trị, liệu bác có bao giờ cảm thấy một loại mặc cảm tội lỗi phi lý nào hay không?

Bà mẹ: Vâng, chúng tôi có mặc cảm đó. Nhiều lần chúng tôi đã phát hiện ra rằng tôi chưa bao giờ cho các con uống vitamin. Bác sĩ gia đình của tôi cứ nói rằng chúng không cần vitamin, còn tôi thì luôn luôn nói rằng có thể chúng cần, cần dùng vitamin, rồi sau đó tôi gán cho nó đủ thứ chuyện. Cháu gặp nạn khi trở về từ khu Đông. Người ta nói rằng có thể là do xương. Người ta nói rằng chấn thương xương có thể là nguyên nhân. Nhưng các bác sĩ ở đây nói, “Không, không phải tại xương – nó phải xảy ra trong vòng vài tháng trước”. Con gái tôi đã phải chịu rất nhiều đau đớn nhưng nó đã chịu đựng rất kiên cường. Không, chúng tôi luôn luôn cầu nguyện: “Ý Cha được nên” và chúng tôi cảm thấy rằng nếu Chúa muốn mang con gái chúng tôi đi, thì Ngài sẽ mang đi, còn nếu không muốn, thì Ngài sẽ tạo ra phép màu. Nhưng chúng tôi gần như đã buông bỏ một nửa phép màu rồi, nhưng người ta nói rằng đừng bao giờ bỏ cuộc. Chúng tôi biết rằng Chúa sẽ làm những điều tốt nhất. Chúng tôi đã hỏi cháu - đây là chuyện khác. Người ta bảo chúng tôi không bao giờ nói với cháu chuyện này. Năm ngoái em đã trưởng thành rất nhanh để có thể quyết định việc này. Nó đã tiếp xúc với nhiều phụ nữ, một người từng tìm cách tự sát, còn những người khác thì nói về những vấn đề của họ với chồng và quá trình sinh con. Không có điều gì em không biết và không có kiểu người nào mà em không tiếp xúc. Em đã trưởng thành. Em chỉ không thích việc mọi người tìm cách che giấu. Em muốn biết mọi thứ. Vì vậy, chúng tôi đã nói với em. Chúng tôi đã nói chuyện và sau đó khi em bị ốm nặng vào tuần trước và chúng tôi nghĩ rằng đến đây là hết rồi. Bác sĩ nói với chúng tôi trong hành lang về việc này, em hỏi ngay lập tức: “Ông ấy nói gì vậy, con sắp chết rồi à?” Tôi trả lời, “Ừ, không chắc chắn. Ông ấy nói rằng con yếu lắm”. Cho nên em nói, “Vâng, ông ấy muốn cho con cái gì?” Tôi chưa bao giờ nói với em về loại thuốc này, tôi nói, “Đó là thuốc giảm đau”. Em bảo, “Có phải thuốc mê không, con không muốn bất cứ loại thuốc mê nào”. Tôi bảo, “Nó sẽ giúp con đỡ đau hơn”. Nhưng em nói, “Không, con thà chịu đựng còn hơn. Con không muốn trở thành người nghiện ma túy”. Tôi nói: “Con sẽ không”. Rồi em nói: “Mẹ ơi, con cảm thấy ngạc nhiên về mẹ đấy”. Em không bao giờ bỏ cuộc, vẫn tiếp tục hy vọng rằng mình sẽ khỏe lại.

Bác sĩ: Chị có muốn kết thúc cuộc phỏng vấn này chưa? Chúng ta chỉ còn vài phút nữa. Chị có muốn nói cho cả nhóm biết cảm nghĩ của chị về cách thức bệnh viện đối xử với chị như người mẹ có con sắp chết. Chị muốn ở bên cháu một cách tự nhiên nhất. Chị có được mọi người giúp đỡ nhiều không?

Bà mẹ: Vâng,  bệnh viện cũ rất đẹp. Mọi người rất thân thiện; trong bệnh viện mới họ bận rộn hơn và dịch vụ cũng không hoàn toàn tốt. Họ luôn làm cho tôi có cảm giác là chắn ngang đường của họ khi đi ở đây, đặc biệt là bác sĩ nội trú và bác sĩ thực tập. Tôi cản đường họ. Tôi thậm chí còn tìm được chỗ trốn ở hành lang và cố gắng lẻn qua bác sĩ. Tôi cảm thấy mình như kẻ tên ăn trộm đang đi ra đi vào vì họ nhìn tôi như thể muốn nói: “Bà lại đến đây à?” Họ chỉ lướt qua tôi, chị ạ, chứ không nói chuyện với tôi. Tôi cảm thấy như mình đang xâm phạm một thứ gì đó, như thể tôi không nên ở đây. Nhưng tôi muốn ở lại đây, và lý do duy nhất tôi ở lại là vì con tôi yêu cầu tôi, trước đây nó chưa bao giờ yêu cầu làm việc gì. Và tôi cố gắng tránh xa đường đi của mọi người. Thật ra, tôi không có ý tự phụ, nhưng tôi nghĩ mình đã giúp được rất nhiều. Họ rất thiếu người và tôi biết hai hoặc ba đêm đầu tiên con tôi rất đau, tôi không biết cháu sẽ làm gì vì các y tá tìm cách lảng tránh và người phụ nữ lớn tuổi hơn ở cùng phòng. Người phụ nữ lớn tuổi bị đau tim và thậm chí không thể ngồi vào bô và tôi đã phải giúp cô ấy mặc quần áo cho cô ấy vào ban đêm, còn con gái tôi thì bị nôn và cháu cần được tắm rửa và chăm sóc, nhưng không làm được việc này. Một người nào đó phải làm việc này chứ.

Sinh viên: Bác ngủ ở đâu?

Bà mẹ: Trên chiếc ghế kia. Đêm đầu tiên không có gối, chăn hay bất cứ thứ gì khác. Một trong những bệnh nhân không gối đầu khi ngủ, khăng khăng yêu cầu tôi lấy gối của cô ấy và tôi phủ áo khoác lên người, ngày hôm sau tôi bắt đầu mang gối của mình vào. Tôi đoán là tôi không nên nói chuyện này, nhưng một người lao công (cười) thỉnh thoảng mang cho tôi một tách cà phê.

Bác sĩ: Cầu chúc cho anh ấy.

Bà mẹ: Tôi cảm thấy mình không nên nói ra tất cả những chuyện này, nhưng tôi phải trút bỏ nó ra khỏi lồng ngực mình.

Bác sĩ: Tôi nghĩ những thứ này nên được nói ra. Quan trọng là phải suy nghĩ về những chuyện này và nói về nó, chứ không phải là vòng vo và bảo rằng mọi thứ đều ổn.

Bà mẹ: Không, như tôi đã nói, thái độ của các bác sĩ và y tá tạo ra sự khác biệt đối với bệnh nhân và gia đình họ.

Bác sĩ: Tôi hy vọng bác cũng có một số trải nghiệm tốt.

Bà mẹ: Tôi phải nói. Có một cô gái làm việc vào ban đêm và cô ta đã lấy cắp đồ đạc và một số bệnh nhân đã phàn nàn, nhưng không có ai giải quyết. Cô ta vẫn đang làm việc, vì vậy những bệnh nhân này phải thức trắng đêm để chờ cô ta vào phòng vì họ sợ bị đánh cắp đồ đạc. Còn khi cô ta đến, cô ta rất thô lỗ, chị ạ, và cực kỳ xấu tính, cô ta chỉ là hộ lý thôi. Còn đêm hôm sau, thì một thanh niên da màu, cao, đẹp trai vừa bước vào cửa đã nói: “Chào buổi tối. Tôi ở đây để làm cho buổi tối của quý vị vui vẻ hơn”, toàn bộ thái độ của cậu ấy thật tuyệt. Tôi cứ bấm chuông là cậu ta tới, suốt đêm như thế. Cậu ta thật tuyệt vời. Rồi sáng hôm sau, cả hai bệnh nhân trong phòng đều tốt hơn 100% và nó làm cho ngày hôm đó trở thành tốt hơn hẳn.

Bác sĩ: Cám ơn bà M.

Bà mẹ: Hy vọng tôi không nói quá nhiều.


[1] Cô gái thể hiện mâu thuẫn trong tư tưởng vì được cha mẹ chứ không phải bác sĩ nói cho biết về căn bệnh – Ghi chú của tác giả.


----

X

 

Một số cuộc phỏng vấn với các bệnh nhân nan y (2)

Sau đây là cuộc phỏng vấn chị C. Chị này cảm thấy không thể đối mặt với cái chết của chính mình vì có quá nhiều nghĩa vụ đối với gia đình.

Bác sĩ: Chị nói rằng có rất nhiều thứ phải nghĩ khi nằm trên giường một mình và suy nghĩ. Vì vậy, chúng tôi đề nghị ngồi lại với nhau một lúc và chỉ nghe thôi. Một trong những câu hỏi lớn của chị liên quan đến con cái. Đúng không?

Bệnh nhân: Vâng, lo lắng nhất của tôi là đứa con gái nhỏ. Tôi cũng có ba thằng con trai.

Bác sĩ: Nhưng, các cháu gần như đã trưởng thành rồi phải không?

Bệnh nhân: Vâng, nhưng tôi biết rằng trẻ con có phản ứng với cha mẹ bị bệnh nặng, đặc biệt là mẹ. Chị biết rằng những việc này có ảnh hưởng khá lớn trong thời thơ ấu. Tôi tự hỏi điều này có thể ảnh hưởng như thế nào đối với cháu khi cháu lớn lên. Khi cháu lớn lên và nhìn lại những việc đó.

Bác sĩ: Những việc gì?

Bệnh nhân: Vâng, trước hết là mẹ cháu không còn làm việc nữa. Không làm việc như trước đây, cả trong trường học và nhà thờ. Và bây giờ tôi càng lo sợ rằng không biết ai sẽ chăm sóc gia đình mình. Sợ hơn là lúc tôi còn ở nhà, thậm chí khi ở nhà tôi không làm việc nữa. Nhiều khi bạn bè không biết và không ai muốn nói về việc này. Vì vậy, tôi đã nói với những người khác, tôi nghĩ mọi người nên biết việc này. Rồi tôi tự hỏi liệu mình đã làm đúng chưa? Tôi tự hỏi liệu mình đã làm đúng khi cho con gái mình biết ngay khi cháu còn trẻ như thế hay nên hoãn lại về sau?

Bác sĩ: Chị nói với cháu như thế nào?

Bệnh nhân: Vâng, trẻ con khá thẳng thắn trong các câu hỏi mà chúng đặt ra. Tôi hoàn toàn thẳng thắn khi trả lời cháu. Nhưng tôi đã nói với một số cảm xúc. Tôi luôn luôn có cảm giác hy vọng. Cảm giác hy vọng rằng một ngày nào đó người ta có thể khám phá ra cái gì đó mới mẻ và tôi vẫn có thể có cơ hội. Tôi không sợ và tôi cảm thấy rằng con tôi cũng không nên sợ. Nếu bệnh tiến triển đến mức không còn hy vọng gì, và tôi không thể hoạt động được nữa và tôi sẽ trở nên quá bất tiện, thì tôi vẫn không sợ mà sẽ tiếp tục chiến đấu. Tôi hy vọng rằng con gái tôi tiếp tục lớn lên và trưởng thành thông qua công việc ở trường ngày Chủ nhật. Giá như tôi biết rằng con tôi có thể tiếp tục và không cảm thấy rằng đó là bi kịch. Tôi không bao giờ, không bao giờ muốn con tôi cảm thấy như thế. Tôi không cảm thấy như thế và đó là cách tôi nói chuyện với con mình. Nhiều lần tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ với cháu và cháu luôn nghĩ rằng họ sẽ đưa tôi vào đây. Và lần này, cháu nghĩ rằng họ sẽ bắt tôi ở hẳn đây!

Bác sĩ: Chị vẫn còn một ít hy vọng, nhưng chắc chắn không nhiều như gia đình chị. Đây có phải là những điều chị đang nói? Và có thể chính sự khác biệt về nhận thức như thế làm cho chuyện này trở nên khó khăn hơn.

Bệnh nhân: Không ai biết căn bệnh này có thể kéo dài bao lâu. Chắc chắn là tôi luôn nuôi hy vọng, nhưng đây là hy vọng thấp nhất mà tôi từng có. Các bác sĩ đã không tiết lộ với tôi bất cứ chuyện gì. Họ không nói với tôi, họ đã tìm thấy cái gì khi cố tình mổ. Không nói thì làm sao người ta biết. Trọng lượng của tôi đã giảm đến mức thấp nhất từ trước tới nay. Tôi cũng không thèm ăn nữa. Người nói rằng tôi bị nhiễm trùng, nhưng họ không thể phát hiện ra - Khi mắc bệnh bạch cầu, điều tồi tệ nhất có thể xảy ra là bị nhiễm trùng.

Bác sĩ: Hôm qua chị tỏ ra buồn bã khi tôi tới thăm. Chị đã được chụp X-quang đại tràng và chị cảm thấy muốn chia sẻ với người nào đó một phần suy nghĩ của chị.

Bệnh nhân: Đúng thế. Chị biết đó chẳng có gì lớn lao khi quá ốm và yếu ớt. Đấy chỉ là những điều nhỏ nhặt thôi. Tại sao người ta không thể nói chuyện với tôi? Tại sao người ta không thể nói với bạn trước khi làm thủ tục nào đó? Tại sao họ không cho người ta đi vệ sinh trước khi họ đưa người ta ra khỏi phòng như một đồ vật chứ không phải một con người?

Bác sĩ: Cái gì đã thực sự làm chị khó chịu đến thế vào sáng ngày hôm qua?

Bệnh nhân: Đấy thực sự là rất riêng tư, nhưng tôi phải nói với chị. Tại sao họ không cung cấp cho bệnh nhân thêm một bộ đồ ngủ khi đi chụp X-quang đại tràng? Khi xong việc, bạn trở thành con người hoàn toàn nhếch nhác. Sau đó, người ta bảo bệnh nhân ngồi trên một chiếc ghế, còn bệnh nhân thì không muốn ngồi trên chiếc ghế đó. Chị cũng biết, khi bệnh nhân đứng lên thì sẽ có một khối phấn trắng và đó là tình huống không thoải mái. Tôi nghĩ, vâng, họ thật tuyệt vời với tôi khi tôi ở tầng trên, trong phòng của tôi, nhưng khi họ đưa tôi xuống đây để chụp X-quang, tôi cảm thấy mình chỉ là một con số hay thứ cái đó, chị ạ. Họ làm những điều kỳ lạ như thế với bệnh nhân và thật khó chịu khi trở về trong tình trạng đó. Tôi không biết tại sao lại xảy ra việc này, nhưng nó dường như lúc nào cũng xảy ra. Tôi nghĩ không nên xảy ra như thế. Tôi nghĩ họ nên nói với bệnh nhân từ trước. Tôi đã rất yếu và rất mệt mỏi. Cô y tá đưa tôi lên đây nghĩ rằng tôi có thể đi lại, cho nên tôi nói, “Vâng, nếu cô nghĩ tôi có thể đi được thì tôi có thể cố”. Khi chụp X-quang và trèo lên bàn và làm mọi thứ, tôi rất yếu và mệt mỏi, tôi không chắc mình có thể về được phòng hay không.

Bác sĩ: Điều đó chắc hẳn đã làm cho chị cảm thấy phẫn nộ và thất vọng.

Bệnh nhân: Tôi ít khi nổi giận. Tôi cho rằng lần cuối cùng tôi có thể nhớ là mình phẫn nộ là khi con trai lớn của tôi đi ra ngoài, còn chồng tôi thì đang đi làm. Không thể khóa nhà, và tất nhiên, tôi không cảm thấy an toàn khi đi ngủ mà nhà không khóa. Nhà chúng tôi nằm ở ngay góc phố. Có một ngọn đèn đường ở góc phố, và tôi không thể ngủ được cho đến khi biết rằng nhà đã khóa. Tôi đã nói chuyện rất nhiều với con về việc này và nó thường gọi điện và cho tôi biết đang ở đâu, nhưng đêm đó nó không làm như thế.

Bác sĩ: Con trai lớn của chị là đứa trẻ có vấn đề, phải không? Hôm qua chị đã nói rằng cháu cũng bị rối loạn cảm xúc và chậm phát triển phải không?

Bệnh nhân: Vâng. Cháu đã nằm trong bệnh viện nhà nước suốt bốn năm.

Bác sĩ: Và bây giờ cháu đã về nhà?

Bệnh nhân: Vâng, cháu đã về nhà.

Bác sĩ: Chị có cảm thấy rằng cần phải kiểm soát thằng bé nhiều hơn nữa, và chị hơi lo lắng rằng chưa kiểm soát nó đúng mức, giống như đối với ngôi nhà không khóa đêm hôm đó?

Bệnh nhân: Vâng, đúng thế, tôi cảm thấy rằng tôi là người phải chịu trách nhiệm - rất nhiều trách nhiệm, nhưng bây giờ tôi có thể làm được rất ít.

Bác sĩ: Chuyện gì sẽ xảy ra khi chị không thể chịu trách nhiệm được nữa?

Bệnh nhân: Vâng, chúng tôi hy vọng rằng có thể điều này sẽ giúp con tôi mở rộng tầm mắt thêm một chút vì cháu không thể hiểu được mọi thứ. Cháu có rất nhiều đức tính tốt, nhưng cần giúp đỡ. Nó không bao giờ có thể tự xoay xở được.

Bác sĩ: Ai sẽ giúp cháu?

Bệnh nhân: Vâng, có một vấn đề.

Bác sĩ: Chị có thể suy nghĩ xem, có người nào trong nhà có thể giúp đỡ được không?

Bệnh nhân: Vâng, tất nhiên, chừng nào chồng tôi còn sống thì anh ấy có thể chăm sóc cháu. Nhưng vấn đề là anh ấy phải làm việc xa nhà trong nhiều giờ. Chúng tôi có ông bà, nhưng ngay cả như thế, tôi vẫn cảm thấy không hoàn toàn thỏa mãn.

Bác sĩ: Ông bà nội hay ngoại?

Bệnh nhân: Bố chồng tôi và mẹ tôi.

Bác sĩ: Họ có khỏe không?

Bệnh nhân: Không, sức khỏe của họ không được tốt. Mẹ tôi bị bệnh Parkinson, còn bố chồng tôi thì bị bệnh tim nặng.

Bác sĩ: Tất cả những việc này cộng với lo lắng của chị về cô gái mười hai tuổi? Chị có con trai lớn và nó cũng là một vấn đề. Mẹ chị bị bệnh Parkinson, có thể sẽ bắt đầu run rẩy khi tìm cách giúp đỡ người khác. Rồi chị có bố chồng bị bệnh tim, còn chị thì không được khỏe. Một người nào đó phải ở nhà để chăm sóc tất cả những người đó. Tôi nghĩ đây là những thứ làm chị phiền lòng nhất.

Bệnh nhân: Đúng thế. Chúng tôi cố gắng kết bạn và hy vọng rằng tình hình sẽ được giải quyết. Chúng tôi sống qua ngày. Mỗi ngày dường như đang tự chăm sóc lấy mình, nhưng khi nhìn về phía trước, không thể không băn khoăn. Chị biết đấy, với tôi căn bệnh này là đứng cao hơn tất cả mọi thứ khác. Không bao giờ biết liệu có nên cố gắng trở thành người sáng suốt và bình tĩnh chấp nhận tình hình từ ngày này qua ngày khác hay nên có sự thay đổi mạnh mẽ.

Bác sĩ: Thay đổi?

Bệnh nhân: Vâng, đã có lúc chồng tôi nói, “cần phải thay đổi”. Mấy người già phải ra đi. Một người sẽ phải đến ở với chị tôi, người kia sẽ phải vào viện dưỡng lão. Chỉ cần học cách tỏ ra lạnh lùng, và đưa gia đình vào tổ chức từ thiện. Thậm chí bác sĩ của gia đình chúng tôi cũng nghĩ rằng nên đưa con trai tôi vào cơ sở từ thiện nào đó. Nhưng tôi vẫn không thể chấp nhận những việc này. Cuối cùng, tôi đến gặp bố mẹ và nói: “Không, con có thể cảm thấy trầm trọng hơn nếu bố hay mẹ phải ra đi, vì vậy bố mẹ cứ ở lại đây. Và nếu một lúc nào đó cần làm thế, nếu bố mẹ không sống được ở đó, thì chỉ cần quay lại lần nữa. Nếu bố mẹ đi hẳn thì tình hình sẽ tồi tệ hơn”. Ngay từ đầu tôi đã khuyên họ đến ở với chúng tôi.

Bác sĩ: Chị sẽ cảm thấy tội lỗi nếu họ đến viện dưỡng lão?

Bệnh nhân: Vâng, tôi sẽ không làm thế nếu nó chưa đến mức nguy hiểm đối với họ khi lên xuống cầu thang hoặc - Tôi thực sự cảm thấy bây giờ mẹ tôi luẩn quẩn trong bếp là hơi nguy hiểm.

Bác sĩ: Chị thường chăm sóc người khác, giờ đây chắc chị thấy khó khăn khi phải tự chăm sóc chính mình.

Bệnh nhân: Đó là một chút vấn đề. Tôi có bà mẹ luôn tìm cách giúp đỡ tôi, một người mẹ quan tâm đến con cái hơn bất cứ điều gì khác trên thế gian. Đó không phải lúc nào cũng là việc tốt nhất, bởi vì người ta nên có những sở thích khác, đúng không chị. Mẹ tôi để hết tâm trí vào gia đình. Đó là cuộc sống của bà, may vá và làm những việc lặt vặt cho em gái tôi, nó sống bên cạnh bà. Tôi rất vui vì con gái tôi có thể đi qua đó. Tôi cũng rất vui vì em gái tôi sống ngay bên cạnh. Vì vậy, mẹ tôi đi sang nhà em tôi, nó cũng tốt cho bà ấy vì có một chút thay đổi đối với bà.

Bác sĩ: Nó làm cho mọi người cảm thấy dễ dàng hơn. Chị C., chị có thể cho chúng tôi biết thêm một chút về mình chứ. Chị nói rằng lúc này chị cảm thấy yếu nhất, chị đã giảm cân nhiều nhất. Khi chị nằm trên giường, nằm đó một mình, chị nghĩ về những việc gì và cái gì giúp đỡ chị nhiều nhất?

Bệnh nhân: Vâng, xuất thân từ kiểu gia đình mà tôi và chồng tôi được sinh ra, chúng tôi biết rằng nếu bắt đầu cuộc hôn nhân, thì bên cạnh sức mạnh của mình, chúng tôi phải có sự giúp đỡ từ bên ngoài. Anh ấy là lãnh đạo Hướng đạo sinh và giữa cha và mẹ anh ấy cũng có nhiều vấn đề và cuối cùng họ đã ly thân. Đây là cuộc hôn nhân thứ hai của cha tôi chồng, ông có ba người con. Ông kết hôn với một cô hầu bàn rất trẻ và vụ hôn nhân hoàn toàn không thành công. Thật sự rất đáng tiếc, các con của ông bị chia cho nhiều người nuôi, chị ạ. Họ không đến sống với mẹ tôi khi ông cưới mẹ tôi. Cha tôi là một người rất thất thường, một người đàn ông rất tự cao tự đại, nhưng tính tình không tốt. Và bây giờ tôi thường tự hỏi tôi đã đối phó với tính cách của ông như thế nào. Và vì vậy, khi chúng tôi sống ở khu vực đó, chồng tôi và tôi đã gặp nhau trong nhà thờ. Chúng tôi đã kết hôn. Chúng tôi biết rằng để có thể cưới nhau, chúng tôi phải có bên ngoài giúp sức. Chúng tôi luôn cảm thấy như vậy. Chúng tôi luôn tích cực làm việc cho nhà thờ và tôi bắt đầu dạy học vào ngày Chủ nhật khi tôi được mười sáu tuổi. Họ cần người giúp đỡ trong trường mẫu giáo vì vậy tôi đã làm ở đấy và rất thích. Tôi dạy cho đến khi có hai cậu con trai lớn. Tôi rất thích và tôi thường dâng lễ trong nhà thờ và kể cho các con nghe nhà thờ có ý nghĩa như thế nào đối với tôi. Chúa có ý nghĩa như thế nào với tôi, vì vậy tôi nghĩ chúng ta đừng ném tất cả những thứ đó khi có chuyện gì xảy ra. Xin chị cứ tin đi, chị biết rằng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.

Bác sĩ: Đó cũng là điều đã giúp chị trong lúc này, phải không?

Bệnh nhân: Vâng. Và khi tôi và chồng nói chuyện, chúng tôi biết cả hai đều có cùng cảm giác như thế. Như tôi đã nói với Cha tuyên úy C., chúng tôi biết rằng chúng tôi không bao giờ cảm thấy mệt mỏi khi nói chuyện với những người khác về nó. Tôi cũng nói với anh ấy rằng tình yêu của chúng tôi vẫn bền chặt sau hai mươi chín năm thành hôn. Đây là một sự kiện nữa rất có ý nghĩa đối với tôi. Chúng tôi đã có thể đối mặt với tất cả các vấn đề của mình. Chồng tôi là một người đàn ông tuyệt vời, một người đàn ông rất tuyệt vời!

Bác sĩ: Chị đã xử lý các vấn đề của mình một cách can đảm và tốt đẹp, khó khăn nhất có lẽ là con trai của chị?

Bệnh nhân: Chúng tôi đã làm hết sức mình. Tôi không nghĩ đó là cơ hội cho bất kỳ bậc cha mẹ nào. Chỉ không biết làm sao đối phó với nó. Ban đầu có thể nghĩ đó là sự bướng bỉnh, chỉ là do không biết thôi.

Bác sĩ: Cháu bao nhiêu tuổi khi chị nhận thấy rằng nó có vấn đề?

Bệnh nhân: Vâng, chúng ta thấy khá rõ ràng. Các con tôi không đi xe ba bánh và không làm tất cả những việc khác mà bọn trẻ con vẫn làm. Nhưng thực ra, chẳng người mẹ nào muốn chấp nhận những chuyện này. Ban đầu bà mẹ sẽ tìm được những cách giải thích khác.

Bác sĩ: Chị mất bao lâu?

Bệnh nhân: Trước tuổi đi học, nhưng thực sự khi cháu đi mẫu giáo, cháu là vấn đề đối với cô giáo. Cháu thường nhét thứ gì đó vào miệng để làm cho người ta chú ý. Tôi bắt đầu nhận được báo cáo của giáo viên, sau đó tôi biết chắc chắn rằng chúng tôi có vấn đề với cháu.

Bác sĩ: Vì vậy, chị đã từng bước chấp nhận toàn bộ sự thật, giống như chị chấp nhận chẩn đoán bệnh bạch cầu. Ai là người trong bệnh viện giúp chị nhiều nhất trong những vấn đề hàng ngày?

Bệnh nhân: Mỗi lần gặp một y tá thể hiện niềm tin, đó là sự giúp đỡ to lớn. Như tôi đã nói, khi tôi đi chụp X-quang ngày hôm qua, tôi cảm thấy mình giống như một con số, chị ạ, và không có ai quan tâm lắm, đặc biệt là khi tôi đi lần thứ hai. Lúc đó đã khá muộn và họ lo lắng rằng họ sẽ đưa bệnh nhân xuống đó muộn như vậy. Vì vậy, họ đã làm xáo trộn tất cả mọi thứ xung quanh. Tôi biết khi cô y tá đưa tôi tới, cô ấy sẽ đặt chiếc xe lăn đó ở đó và biến mất, còn tôi sẽ ngồi đó cho đến khi có người đi ra. Nhưng một cô ở đó nói với cô ấy rằng cô ấy không nên làm thế, cô ấy nên đi vào bên trong và nói với người ta rằng tôi đã tới và đề nghị họ đưa bệnh nhân vào. Tôi nghĩ cô ấy rất buồn khi phải đi cùng với bệnh nhân muộn như vậy. Họ đóng cửa, các kỹ thuật viên đã đi về và đã muộn. Những điều nhỏ nhặt như thế này, chị ạ, thái độ vui vẻ của các y tá sẽ giúp ích rất nhiều.

Bác sĩ: Chị nghĩ gì về những người không có đức tin?

Bệnh nhân: Vâng, tôi cũng tình cờ thấy chuyện đó. Tôi cũng tình cờ gặp các bệnh nhân ở đây. Một quý ông đến đây lần trước và khi biết bệnh của tôi, ông ấy nói: “Tôi không thể hiểu nổi, trên đời này không có gì công bằng hết, tại sao chị lại mắc bệnh bạch cầu, chị chưa bao giờ hút thuốc, chưa bao giờ uống rượu, chị không bao giờ làm bất cứ điều gì như thế”, thế đấy chị ạ. Ông ấy nói, “Tôi, tôi là một lão già, tôi đã làm rất nhiều chuyện mà lẽ ra tôi không bao giờ nên làm”. Không có bất kỳ khác biệt nào. Chúng ta không được nói rằng chúng ta sẽ không bao giờ có bất kỳ vấn đề gì. Chính Chúa của chúng ta đã gặp phải những vấn đề khủng khiếp, vì vậy Ngài là người dạy chúng ta và tôi đang cố gắng đi theo Ngài.

Bác sĩ: Chị có bao giờ nghĩ đến việc chết không?

Bệnh nhân: Tôi có nghĩ về nó hay không?

Bác sĩ: Vâng.

Bệnh nhân: Vâng, tôi có nghĩ. Tôi thường nghĩ về chết. Tôi không thích ý nghĩ rằng mọi người đến thăm tôi vì tôi trông rất tệ. Tại sao điều đó lại phải xảy ra? Tại sao họ không thể tổ chức một buổi lễ tưởng niệm nhỏ? Chị ạ, tôi không thích ý tưởng về đám tang, chị ạ, có lẽ điều đó nghe có vẻ kỳ lạ. Tôi chỉ thấy ghê tởm, thân xác của tôi trong cái quan tài đó.

Bác sĩ: Tôi không chắc là mình hiểu chị muốn nói gì.

Bệnh nhân: Tôi không muốn làm cho mọi người buồn, giống như các con tôi, trong hai hoặc ba ngày như thế này, chị ạ. Tôi đã nghĩ về chuyện này và không làm gì hết. Một hôm chồng tôi hỏi tôi khi anh ấy vừa bước vào; anh ấy nói, chúng ta sẽ thực sự xem xét điều này, hiến tặng đôi mắt hay hiến tặng cơ thể của mình? Chúng tôi đã không làm việc này vào ngày hôm đó, và chúng tôi vẫn chưa làm việc này, vì đó là một trong những việc ta thường trì hoãn, chị ạ.

Bác sĩ: Chị đã bao giờ nói chuyện với ai về việc này chưa? Kiểu như chuẩn bị cho mình bất cứ khi nào nó đến?

Bệnh nhân: Vâng, như tôi đã nói với Cha tuyên úy C., tôi nghĩ rằng đối với nhiều người, họ cần dựa vào ai đó, nói chuyện với cha tuyên úy và họ muốn ông ấy đưa ra tất cả các câu trả.

Bác sĩ: Ông ấy có cho họ câu trả lời hay không?

Bệnh nhân: Tôi nghĩ nếu chị hiểu Kitô giáo, khi chị đạt đến tuổi của tôi, chị phải trưởng thành để biết rằng có thể tự mình vươn tới và tự mình xử lý việc này vì chị sẽ ở một mình trong rất nhiều giờ. Chị sẽ một mình đối mặt với bệnh tật, vì người ta không thể lúc nào cũng ở bên cạnh chị. Chị không thể có cha tuyên úy ở bên cạnh, chị không thể có chồng bên cạnh, chị không thể có những người khác bên cạnh. Chồng tôi là kiểu người ở bên tôi nhiều nhất..

Bác sĩ: Có người bên cạnh là tốt nhất có phải không?

Bệnh nhân: Vâng, đặc biệt là một số người.

Bác sĩ: Những người nhất định là ai? Chị đã nói đến cha tuyên úy, đến chồng của chị.

Bệnh nhân: Vâng. Tôi thích mục sư của tôi đến thăm tôi, mục sư của nhà thờ của tôi. Có một người bạn khác, trạc tuổi tôi, chị ấy là một Kitô hữu thuần thành. Chị ấy không nhìn thấy gì nữa. Chị ấy phải nằm ngửa trong bệnh viện suốt mấy tháng. Chị ấy hoàn toàn chấp nhận. Chị ấy thuộc loại người luôn luôn làm việc gì đó giúp người khác. Nếu ai đó bị ốm, chị ấy sẽ tới thăm, hoặc đi xin quần áo cho người nghèo hay làm một việc việc gì đó tương tự như thế. Mấy hôm trước chị ấy viết cho tôi một lá thư rất hay, có trích dẫn bài Thi thiên thứ 139, tôi thực sự thích thú khi nhận được bức thư này. Chị ấy nói, “Mình muốn bạn biết bạn là một trong những người bạn thân nhất của mình”. Vì vậy, người ta tìm kiếm một người như thế và điều đó khiến họ hạnh phúc. Đó là những điều nhỏ nhặt nhưng nó làm cho người ta hạnh phúc. Nói chung, tôi nghĩ bây giờ, ở đây, người ta tỏ ra rất thân thiện. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng tôi hơi mệt mỏi khi nghe thấy mọi người trong phòng phải chịu đau khổ. Tôi nghe thấy và tôi nghĩ, ồ, tại sao người ta không thể làm cái gì đó cho người này, chị biết không. Đau đớn diễn ra trong thời gian dài và tôi nghe thấy họ khóc, tôi sợ rằng có lẽ họ là chỉ có một mình. Chúng ta không có quyền vào phòng của họ và nói chuyện với họ, chỉ nghe thấy họ khóc thôi, chị biết đấy. Những thứ này làm tôi lo lắng. Khi mới đến đây, tôi đã không thể ngủ yên, tôi nghĩ về nó. Tôi nghĩ, không thể tiếp tục thế này được. Chỉ cần có được giấc ngủ. Vì vậy, tôi ngủ khá ngon. Nhưng tôi nghe thấy hai bệnh nhân kêu khóc suốt đêm đó. Tôi hy vọng rằng tôi không bao giờ làm như thế. Tôi có một người chị họ bị ung thư cách đây không lâu, chị ấy nhiều tuổi hơn tôi. Chị ấy là một người rất tuyệt vời. Chân chị ấy bị tật bẩm sinh, nhưng chị ấy xử lý rất khéo. Chị ấy nằm viện suốt nhiều tháng liền, nhưng không bao giờ khóc. Một tuần trước khi chị ấy qua đời, tôi đã đến thăm chị ấy. Chị ấy là nguồn cảm hứng thực sự. Chị ấy thực sự là nguồn cảm hứng, vì chị ấy quan tâm đến tôi vì đã đến gặp chị hơn là quan tâm tới bản thân mình.

Bác sĩ: Đó là kiểu phụ nữ mà chị muốn mình trở thành?

Bệnh nhân: Vâng, chị ấy đã giúp tôi. Tôi hy vọng mình có thể làm được.

Bác sĩ: Chắc chắn là chị có thể. Chị đã và đang làm điều đó ngay tại đây, trong ngày hôm nay.

Bệnh nhân: Còn một điều nữa làm tôi lo lắng - người ta không bao giờ biết khi rơi vào trạng thái vô thức như thế thì họ sẽ phản ứng như thế nào. Đôi khi họ có những cách phản ứng khác nhau. Tôi cho rằng quan trọng là người ta phải tin tưởng vào bác sĩ của mình, tin rằng ông ấy có thể ở lại với người đó. Bác sĩ E. rất bận cho nên tôi không nói chuyện nhiều với ông ấy. Trừ khi ông ấy hỏi, không nói ra nhiều vấn đề gia đình hay bất cứ điều gì, mặc dù tôi luôn cảm thấy những việc này ảnh hưởng nhiều tới sức khỏe của tôi. Chị biết rất rõ rằng những vấn đề như thế có thể ảnh hưởng khá nhiều đến sức khỏe thể chất của chúng ta.

Cha tuyên úy: Đó là những điều chị ám chỉ trong ngày hôm trước rằng chị đã tự hỏi liệu những áp lực của gia đình và tất cả những vấn đề ở đó cũng ảnh hưởng đến sức khỏe của chị.

Bệnh nhân: Vâng, vì đó là sự thật, con trai chúng tôi có rắc rối nghiệm trọng trong mùa Giáng sinh và trên thực tế, bố cháu đã đưa cháu trở lại bệnh viện nhà nước. Nó tình nguyện ra đi. Cháu nói, “Con sẽ thu dọn hành lý khi chúng ta từ nhà thờ trở về’. Khi đi cháu đi xuống đó thì nó đổi ý và trở về nhà. Bố cháu nói rằng cháu nói là muốn trở về nhà, vì vậy bố cháu đã đưa cháu về nhà. Thường thì khi về nhà cháu sẽ đi đi lại lại. Thậm chí nó không thể ngồi yên, đôi khi nó tỏ ra rất bồn chồn.

Bác sĩ: Cháu bao nhiêu tuổi?

Bệnh nhân: Hai mươi hai ạ. Sẽ không sao nếu có thể đối phó với nó và làm điều gì đó với nó nhưng khi không thể đưa ra câu trả lời hoặc giúp đỡ cháu thì đó sẽ là khủng khiếp, chỉ cần nói chuyện với nó là được. Cách đây không lâu, tôi đã cố gắng giải thích những chuyện đã xảy ra khi cháu mới sinh và dường như cháu đã hiểu. Tôi nói: “Con bị bệnh giống như mẹ bị bệnh và đôi khi con có những giai đoạn khó khăn nhất. Mẹ biết con có một khoảng thời gian cực kỳ khó khăn và mẹ biết con khó khăn tới mức nào. Thực tế, mẹ đánh giá cao con vì đã thoát ra khỏi những thời điểm khó khăn này và ổn định trở lại”, chị biết đấy, và tiếp tục như thế. Tôi nghĩ cháu cũng đã cố gắng nhiều hơn, nhưng thực sự có tình trạng sức khỏe tinh thần ở đó, mà không bao giờ thực sự biết phải làm gì.

Cha tuyên úy: Đây là một sự căng thẳng đối với chị. Chắc chắn nó đã làm cho chị mệt mỏi, tôi tin chắc là thế.

Bệnh nhân: Đúng thế ạ. Chắc chắn là cháu này là vấn đề lớn nhất của tôi.

Bác sĩ: Người vợ đầu tiên của cha chị có mấy người con và họ mỗi người ở một nơi và bây giờ chính chị cũng có câu hỏi tương tự. Điều gì sẽ xảy ra với họ?

Bệnh nhân: Mâu thuẫn lớn nhất của tôi là làm sao để có thể giữ họ ở lại với nhau, làm sao giữ, không phải gửi họ đến những cơ sở khác nhau! Vâng, tự nhiên tôi cảm thấy sẽ ổn thôi. Nếu một người thực sự nằm liệt giường thì vấn đề hoàn toàn khác. Tôi có thể lại bị nằm liệt giường và tôi nói với chồng rằng năm tháng đi qua, rồi chuyện này sẽ tự giải quyết, nhưng nó đã không xảy ra. Bố chồng tôi bị đau tim rất nặng và thực sự chúng tôi không nghĩ rằng ông ấy sẽ được khỏe mạnh như hiện nay. Thật tuyệt vời. Nhưng bố chồng tôi cảm thấy hạnh phúc và đôi khi tôi tự hỏi liệu ông có hạnh phúc hơn khi ở trong cùng hoàn cảnh với những ông già khác cùng tuổi hay không.

Bác sĩ: Rồi chị có thể đưa ông tới viện dưỡng lão?

Bệnh nhân: Vâng, nó sẽ không khó khăn như ông nghĩ. Nhưng bố chồng tôi rất tự hào khi được ở bên con trai và con dâu. Ông lớn lên ở thị trấn này và ở thị trấn này suốt đời.

Cha tuyên úy: Ông bao nhiêu tuổi chị ơi?

Bệnh nhân: Tám mươi mốt tuổi rồi ạ.

Bác sĩ: Bố chồng chị tám mốt tuổi, còn mẹ chị thì bảy mươi sáu? Thưa chị C., tôi nghĩ chúng ta sẽ phải kết thúc ở đây vì tôi đã hứa là sẽ không kéo dài quá 45 phút. Hôm qua chị nói rằng không ai nói chuyện với chị về những vấn đề trong gia đình có ảnh hưởng đến chị và suy nghĩ của chị về cái chết. Chị có nghĩ đây là điều mà các bác sĩ, y tá hoặc bất kỳ người nào khác trong bệnh viện nên làm nếu bệnh nhân có mong muốn như thế hay không?

Bệnh nhân: Nó có ích, rất hữu ích.

Bác sĩ: Ai phải làm việc này?

Bệnh nhân: Vâng, nếu đủ may mắn để có được bác sĩ như thế, chị biết không, có một vài người đang tiến hóa và quan tâm đến khía cạnh này của cuộc đời con người. Còn hầu hết người ta chỉ thuần túy quan tâm đến việc chữa bệnh cho bệnh nhân. Bác sĩ M. là người rất hiểu biết. Ông ấy đã đến gặp tôi hai lần kể từ ngày tôi nhập viện và tôi đánh giá cao điều đó.

Bác sĩ: Theo chị, tại sao người ta lại miễn cưỡng như thế?

Bệnh nhân: Vâng, thế giới bên ngoài hiện nay là như thế. Tại sao chúng ta không có thêm nhiểu người để làm nhiều việc cần phải làm?

Bác sĩ: Tôi nghĩ chúng ta nên kết thúc ở đây, phải không ạ? Chị có câu hỏi nào muốn hỏi chúng tôi không? Dù sao thì chúng tôi cũng sẽ gặp lại chị.

Bệnh nhân: Không. Tôi chỉ hy vọng được đứng trước càng nhiều người thì càng tốt và nói với họ về những việc cần được giúp đỡ. Con trai tôi không phải là người duy nhất. Có rất nhiều người trên thế giới này và bạn chỉ cần cố gắng tìm xem có ai đó đủ quan tâm đến trường hợp này để có thể làm điều gì đó cho con tôi.

Chị C. tương tự như chị S., một người phụ nữ trung niên, sắp chết trong khi còn phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm, phải lo cho nhiều người phụ thuộc vào chị. Chị có bố chồng 81 tuổi, bị đau tim, còn người mẹ đẻ của mình, 78 tuổi, thì bị bệnh Parkinson, con gái 12 tuổi vẫn cần có mẹ và có thể phải lớn “quá nhanh” như chính bệnh nhân lo sợ, còn anh con trai 22 tuổi bị thiểu năng, thường xuyên phải vào bệnh viện công, chị vừa sợ vừa lo lắng cho anh này. Cha của chị để lại ba đứa con nhỏ từ cuộc hôn nhân trước và bệnh nhân lo rằng mình cũng phải xa tất cả những người chưa tự lập được này vào đúng thời điểm họ cần chị ấy nhất.

Có thể hiểu được rằng những gánh nặng gia đình như thế làm cho việc ra đi một cách thanh thản là vô cùng khó khăn, cho đến khi những vấn đề này được thảo luận và tìm ra một số giải pháp. Nếu bệnh nhân như thế không có cơ hội chia sẻ những lo lắng của mình, thì họ sẽ phẫn nộ và chán nản. Sự phẫn nộ của bệnh nhân có lẽ được thể hiện rõ nhất qua thái độ phẫn nộ của họ đối với nhân viên bệnh viện, những người cảm thấy rằng chị ấy có thể đi chụp X-quang, người ta không quan tâm đến nhu cầu của bệnh nhân mà chỉ quan tâm đến hết ngày làm việc chứ không nghĩ tới quản lý một cách hiệu quả bệnh nhân yếu ớt, mệt mỏi, lại thích hoạt động càng lâu càng tốt - nhưng không quá sức - và thích giữ phẩm giá của mình mặc cho những hoàn cảnh khó chịu.

Chị ấy mô tả có lẽ tốt nhất về việc cần những người có nhận thức, hiểu biết và ảnh hưởng của họ đối với sự đau khổ; chị ấy là tấm gương khi để cho cha mẹ già yếu ở trong nhà của mình và để họ thực hiện các chức năng của mình một cách tốt nhất, chứ không đưa họ vào viện dưỡng lão. Ngoài ra, con trai của chị, sự hiện diện của nó đã làm cho người ta hầu như không thể chịu đựng nổi, nhưng nó lại muốn ở nhà chứ không muốn quay lại bệnh viện nhà nước, nó cũng được phép ở nhà và chia sẻ với mọi người suy nghĩ của mình. Trong tất cả cuộc vật lộn nhằm chăm sóc cho mọi người một cách tốt nhất, chị ấy cũng thể hiện mong muốn được phép ở nhà và hoạt động càng lâu càng tốt; ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải nằm liệt giường, mọi người nên chấp nhận để chị ở nhà. Lời nói cuối cùng của chị ấy, ước muốn của chị ấy là được tiếp xúc với ngày càng nhiều người hơn và nói cho họ biết nhu cầu của người bệnh, có lẽ đã phần nào được thực hiện trong cuộc hội thảo này.

Chị C. là bệnh nhân muốn chia sẻ và nhận giúp đỡ với thái độ biết ơn, ngược lại với chị L. nhận lời nhưng mãi về sau này, trước khi qua đời, chị này mới có thể chia sẻ những băn khoăn của mình khi chị đề nghị chúng tôi tới thăm.

Chị C. tiếp tục làm biết bao nhiêu chuyện cho đến khi khúc mắc về người con trai bị rối loạn tâm thần của chị được giải quyết. Người chồng có hiểu biết và đức tin tôn giáo của chị đã giúp chị và cho chị sức mạnh để có thể chịu đựng những tuần lễ đầy đau khổ này. Mong ước cuối cùng của chị là không để người ta nhìn thấy mình “xấu xí” khi nằm trong quan tài đã được chia sẻ với chồng, anh ta hiểu rằng chị C. luôn luôn rất quan tâm đến người khác. Tôi nghĩ rằng sợ bị người ta coi là xấu xí cũng được thể hiện trong mối quan tâm của chị ấy đối với những bệnh nhân mà chị ấy nghe thấy họ khóc thành tiếng, “có lẽ họ đánh mất lòng tự trọng” và khi chị ấy sợ mình bị mất ý thức; chị ấy nói, “Người ta không bao giờ biết khi nào họ rơi vào tình trạng bất tỉnh ... họ sẽ phản ứng như thế nào .... Điều quan trọng là phải tin tưởng vào bác sĩ của mình, rằng ông ấy có thể ở bên cạnh .... Bác sĩ E. rất bận, cho nên tôi không được nói nhiều với ông ấy ....”

Đây không chỉ là lo lắng cho những người khác, mà còn là nỗi sợ của chị ấy về việc có thể mất kiểm soát, và phẫn nộ khi các vấn đề gia đình trở nên quá sức chịu đựng, còn sức lực của chị ấy thì quá nhỏ.

Trong một lần đến thăm sau đó, chị ấy thừa nhận mong muốn “đôi khi hét lên. Hãy thay tôi, tôi không thể lo lắng cho mọi người thêm nữa”. Chị ấy cảm thấy rất nhẹ nhõm khi cha tuyên úy và nhân viên xã hội tới can thiệp và bác sĩ tâm thần xem xét khả năng sắp xếp chỗ ở cho con trai của chị. Chỉ sau khi tất cả những vấn đề này đã được giải quyết, chị C. mới cảm thấy an lòng và ngừng lo lắng về việc liệu người ta nhìn thấy chị nằm trong quan tài hay không. Hình ảnh đó thay đổi từ “trông thật khủng khiếp” thành bức tranh về an bình, nghỉ ngơi và phẩm giá, nó trùng hợp với thái độ chấp nhận cuối cùng của chị ấy và không còn lo lắng nữa.

Sau đây là phỏng vấn chị L.. Nó được đưa vào cuốn sách này bởi vì chị ấy đại diện cho kiểu bệnh nhân có thể làm cho chúng ta thất vọng nhiều nhất, vì chị ấy cứ dùng dằng trong việc sẵn sàng chấp nhận giúp đỡ rồi lại từ chối bất kỳ nhu cầu giúp đỡ nào. Điều quan trọng là chúng tôi không áp đặt các dịch vụ của mình cho những bệnh nhân như thế, nhưng vẫn sẵn sàng phục vụ họ khi họ cần chúng tôi.

Bác sĩ: Thưa chị L., chị nằm viện bao lâu rồi?

Bệnh nhân: Tôi nhập viện vào ngày 6 tháng 8.

Bác sĩ: Đó không phải là lần đầu tiên, phải không?

Bệnh nhân: Không, không. Tôi tin rằng tôi đã đến đây gần hai mươi lần mà có khi hơn.

Bác sĩ: Lần đầu tiên là khi nào?

Bệnh nhân: Vâng, lần đầu tiên là vào năm 1933, khi tôi sinh cháu đầu lòng. Nhưng lần đầu tiên tôi vào bệnh viện này là vào năm 1955.

Bác sĩ: Lúc đó chị bị bệnh gì?

Bệnh nhân: Đấy là khi tôi phải cắt bỏ tuyến thượng thận.

Bác sĩ: Vì sao lại cắt bỏ tuyến thượng thận?

Bệnh nhân: Vì tôi có một khối u ác tính ở đáy cột sống.

Bác sĩ: Vào năm 1955?

Bệnh nhân: Vâng.

Bác sĩ: Vậy là khối u ác tính của chị đã kéo dài 11 năm rồi phải không?

Bệnh nhân: Không, tôi đã mắc căn bệnh này hơn 11 năm rồi. Tôi đã cắt bỏ một bên vú vào năm 1951. Còn vú thứ hai thì cắt bỏ vào năm 1954, ca phẫu thuật cắt bỏ tuyến thượng thận và buồng trứng thì diễn ra ở đây vào năm 55.

Bác sĩ: Năm nay chị bao nhiêu tuổi?

Bệnh nhân: Tôi 54 tuổi, sắp sang tuổi 55.

Bác sĩ: 54 tuổi. Và chị gần như ốm suốt, từ năm 1951 đến nay.

Bệnh nhân: Đúng thế ạ.

Bác sĩ: Chị có thể cho chúng tôi biết mọi chuyện bắt đầu như thế nào hay không?

Bệnh nhân: Vâng, tôi đã có một cuộc đoàn tụ gia đình trong giai đoạn ngắn vào năm 51, và tôi tiếp đãi tất cả họ hàng bên chồng tôi ở ngoài thị trấn. Tôi lên lầu để tắm rửa thì phát hiện mình có một cục u ở trên ngực. Tôi gọi chị dâu vào và hỏi xem chị ấy có nghĩ là đây là hiện tượng đang lo hay không. Chị ấy nói là đáng lo, chị ấy bảo cần gọi điện cho bác sĩ và đặt lịch, tôi đã làm theo. Đó là vào thứ Sáu, tôi tới văn phòng bác sĩ vào thứ Ba tuần sau và thứ Tư thì đến bệnh viện để chụp X-quang. Họ bảo rằng đó là khối u ác tính. Ngay đầu tuần sau, tôi đã được phẫu thuật cắt bỏ một bên vú.

Bác sĩ: Chị chịu đựng tất cả những thứ đó như thế nào? Lúc ấy chị nhiêu tuổi?

Bệnh nhân: Khoảng ba mươi, gần bốn mươi tuổi. Tôi không biết nữa, mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ chán nản. Họ không thể hiểu tại sao tôi lại bình tĩnh như vậy. Trên thực tế, tôi thấy sự kiện này cũng vui. Tôi đã bị chị dâu đánh vài cái vào tay và vào miệng vì nói rằng đó có thể là khối u ác tính khi tôi vừa phát hiện được khối u. Tôi coi nó rất nhẹ nhàng. Con trai lớn của tôi thì cảm thấy khổ sở nhất.

Bác sĩ: Cháu bao nhiêu tuổi?

Bệnh nhân: Cháu mười bảy ạ, chưa hẳn mười bảy, vài tháng nữa mới mười bảy. Cháu ở nhà cho đến sau khi tôi được phẫu thuật. Sau đó, cháu nhập ngũ vì sợ rằng tôi sẽ bị ốm hoặc nằm liệt giường hoặc điều gì khác sẽ xảy ra nên cháu nhập ngũ. Nhưng ngoài chuyện đó ra, không có gì làm phiền tôi - điều duy nhất làm cho tôi lo lắng là các phương pháp xạ trị mà tôi phải làm sau đó.

Bác sĩ: Những người con khác của chị bao nhiêu tuổi? Tôi nghe có vẻ như chị có nhiều hơn một con.

Bệnh nhân: Vâng, tôi có một cháu trai nữa, năm nay cháu 28 tuổi.

Bác sĩ: Bây giờ anh ta ở đâu?

Bệnh nhân: Bây giờ. Lúc đó cháu đang học trường ngữ pháp.

Bác sĩ: Chị có hai con trai?

Bệnh nhân: Vâng, hai con trai.

Bác sĩ: Con trai chị thực sự sợ chị sắp chết.

Bệnh nhân: Tôi nghĩ vậy.

Bác sĩ: Và cậu ta bỏ đi.

Bệnh nhân: Cháu đã bỏ đi.

Bác sĩ: Sau này anh ta sẽ chịu đựng ra sao?

Bệnh nhân: Vâng, cháu mắc chứng bệnh mà tôi nói trêu là – “ám ảnh bệnh viện” vì cháu không thể tới bệnh viện và nhìn thấy tôi nằm trên giường. Lần duy nhất cháu tới là khi người ta truyền máu cho tôi. Bố cháu thỉnh thoảng bắt cháu mang món đồ về nhà hay mang một thứ gì đó quá nặng mà ông không mang nổi lên cho tôi.

Bác sĩ: Người ta thông báo rằng chị bị khối u ác tính như thế nào?

Bệnh nhân: Rất thẳng thắn.

Bác sĩ: Thế là tốt hay xấu?

Bệnh nhân: Tôi không thấy phiền hà gì. Tôi không biết người khác thì thế nào, nhưng tôi muốn biết càng sớm càng tốt, đó là cách nghĩ của tôi. Tôi muốn người ta nói với tôi trước chứ đừng để mọi người khác biết trước tôi. Tôi nghĩ người ta sẽ trở nên nhạy cảm hơn trước sự kiện là mọi người quá chú ý tới người đó, người ta sẽ thấy có chuyện gì đó không ổn, đó là cách tôi cảm nhận chuyện này.

Bác sĩ: Nó cũng sẽ làm cho chị nghi ngờ.

Bệnh nhân: Tôi nghĩ vậy.

Bác sĩ: Lúc đó là năm 1951 và bây giờ là năm 1966 và chị đã ra vào bệnh viện khoảng 20 lần.

Bệnh nhân: Tôi nghĩ thế.

Bác sĩ: Chị nghĩ chị có thể dạy chúng tôi điều gì.

Bệnh nhân: (Cười) Tôi không biết, tôi vẫn còn phải học nhiều.

Bác sĩ: Tình trạng sức khỏe của chị lúc này ra sao? Tôi thấy chị có đeo nẹp. Chị có bị đau cột sống không?

Bệnh nhân: Đây là cột sống của tôi. Tôi đã được phẫu thuật bất động cột sống hồi tháng 6 năm ngoái, một năm trước, vào ngày 15 tháng 6 năm ngoái và người ta bảo tôi phải đeo nẹp liên tục. Ngay bây giờ chân phải tôi có một chút rắc rối. Nhưng cùng với sự giúp đỡ của các bác sĩ giỏi ở bệnh viện này, vâng, họ cũng sẽ chữa được cho tôi. Tôi bị tê liệt chân. Tôi mất khả năng điều khiển nó và có cảm giác ngứa ran ở chân, như bị kim châm. Hôm qua vừa hết. Bây giờ tôi có thể cử động chân một cách thoải mái và cảm giác đã trở lại bình thường.

Bác sĩ: Bệnh ác tính có tái phát không?

Bệnh nhân: Không, tôi không thấy. Người ta bảo tôi là không có gì phải lo lắng, lúc này nó đang nằm im.

Bác sĩ: Nằm im bao lâu rồi?

Bệnh nhân: Vâng, tôi ngờ rằng nó có thể nằm im kể từ khi phẫu thuật cắt bỏ tuyến thượng thận; tất nhiên, tôi không biết quá nhiều. Nếu các bác sĩ nói với tôi tin tốt, tôi sẽ buông bỏ.

Bác sĩ: Chị thích nghe điều đó.

Bệnh nhân: Mỗi lần ra viện, tôi đều nói với chồng, đây là lần cuối cùng em quay lại đây, em sẽ không quay lại nữa. Khi tôi ra viện vào ngày 7 tháng 5 vừa qua, anh ấy đã nói thay cho tôi để tôi khỏi phải nói. Nhưng chẳng được bao lâu. Tôi đã quay trở lại đây vào ngày 6 tháng 8.

Bác sĩ: Bạn có một khuôn mặt tươi vui, nhưng sâu bên trong có nhiều nỗi buồn và đau khổ.

Bệnh nhân: Vâng, tôi đoán là đôi khi chị cũng nghĩ như vậy.

Bác sĩ: Chị chịu đựng ra sao, vừa có khối ua ác tính, phải nhập viện hai mươi lần, cắt bỏ ngực và cắt bỏ tuyến thượng thận.

Bệnh  nhân: Và cố định cột sống nữa.

Bác sĩ: Cố định cột sống, làm sao chị chịu đựng tất cả những chuyện này? Chị lấy sức lực ở đâu và lo lắng của chị là gì?

Bệnh nhân: Tôi không biết, tôi đoán chỉ có đức tin vào Chúa và các bác sĩ sẽ giúp tôi.

Bác sĩ: Cái nào có trước?

Bệnh nhân: Chúa.

Cha tuyên úy: Chúng ta đã nói về chuyện này trước, và mặc dù chị có đức tin, nó nâng đỡ chị, nhưng vẫn có những lúc chị cảm thấy bất hạnh.

Bệnh nhân: Vâng.

Cha tuyên úy: Đây là điều khó tránh khỏi, có những lúc chán nản.

Bệnh nhân: Vâng. Tôi cảm thấy chán nản, tôi nghĩ, chán nản hơn khi tôi ở một mình trong một khoảng thời gian dài. Tôi nghĩ về quá khứ và tôi nghĩ rằng không nằm và nghĩ về chuyện đó chẳng mang lại lợi lộc gì. Tất cả đều đã là dĩ vãng. Tôi nên nghĩ nhiều hơn về tương lai. Khi tôi lần đầu tiên tới bệnh viện, và biết rằng mình sẽ được giải phẫu vì bệnh ung thư, vâng, tôi có hai đứa con trai ở nhà, và tôi đã cầu nguyện rằng mình sẽ được cứu đủ lâu để nuôi dạy các cháu nên người.

Bác sĩ: Bây giờ các con chị đã lớn rồi phải không? Vì vậy, có chuyện gì xảy ra cũng không sao. (Bệnh nhân khóc)

Bệnh nhân: Đó là tất cả những thứ tôi cần, xin lỗi, tôi cần khóc to lên.

Bác sĩ: Không sao đâu. Tôi tự hỏi tại sao bạn nói là để tránh chán nản. Tại sao nên tránh nó?

Cha tuyên úy: Vâng, tôi đã dùng một từ không đúng. Tôi và chị L. đã nói chuyện rất nhiều về cách đối phó với chứng trầm cảm. Nhưng không phải là tránh thực sự. Phải đương đầu với nó và vượt qua.

Bệnh nhân: Đôi khi tôi không thể không khóc. Xin lỗi.

Bác sĩ: Không, không, tôi khuyến khích làm như thế.

Bệnh nhân: Vâng, chị đã khuyến khích.

Bác sĩ: Vâng, tôi nghĩ rằng tránh nó chỉ làm cho nó trở thành khó khăn hơn, phải thế không?

Bệnh nhân: Vâng, không, tôi không. Tôi nghĩ rằng người ta sẽ cảm thấy tồi tệ hơn sau khi buông tay, tôi nghĩ thế. Bởi vì bất cứ người nào ở trong hoàn cảnh giống như tôi, tôi nghĩ người ta nên biết ơn vì những sự kiện đã xảy ra trong quá khứ. Mình có rất nhiều thứ mà nhiều người khác chưa có cơ hội có được.

Bác sĩ: Có phải chị muốn nói đến thời gian được kéo dài thêm?

Bệnh nhân: Thời gian kéo dài để làm một việc. Tôi đã chứng kiến trải nghiệm đó trong chính gia đình mình trong mấy tháng vừa qua. Và tôi cảm thấy rằng tôi đã rất may mắn khi những điều này đã không xảy ra với tôi.

Cha tuyên úy: Ý chị là trải nghiệm của anh rể chị?

Bệnh nhân: Vâng.

Cha tuyên úy: Anh ấy chết ở đây.

Bệnh nhân: Vâng, hôm mồng 5 tháng Năm.

Bác sĩ: Trải nghiệm đó là gì?

Bệnh nhân: Vâng, anh ấy không ốm lâu lắm, anh ấy không có cơ hội ở lại lâu bằng tôi. Tôi không thể nói anh ấy là một người già. Anh ấy mắc một căn bệnh mà nếu anh ấy quan tâm đến nó ngay từ đầu - tôi nghĩ rằng đó hoàn toàn là do anh ấy đã bỏ bê, nhưng nó cũng không lâu như thế.

Bác sĩ: Ông ấy được bao nhiêu tuổi?

Bệnh nhân: Anh ấy sáu mươi ba tuổi ạ.

Bác sĩ: Anh ta bị bệnh gì vậy?

Bệnh nhân: Anh ấy bị ung thư.

Bác sĩ: Anh ấy không chú ý đến nó hay sao?

Bệnh nhân: Anh ấy đã bị ốm khoảng sáu tháng trước và mọi người đều nói với anh ấy rằng nên đi khám bác sĩ, đến phòng khám nào đó và được chăm sóc. Anh ấy bỏ bê cho đến khi anh ấy không thể tự chăm sóc được nữa. Rồi, anh ấy quyết định đến bệnh viện này và nhờ giúp đỡ. Anh ấy và vợ rất lo lắng vì bệnh viện không thể cứu anh ấy như đã cứu tôi. Như tôi đã nói, anh ấy đợi cho đến khi không thể chịu đựng được nữa.

Bác sĩ: Thời gian kéo dài thêm có phải là giai đoạn đặc biệt không? Khác với những giai đoạn khác?

Bệnh nhân: Không, tôi không thể nói là nó khác. Tôi không thể nói như thế vì tôi cảm thấy cuộc sống của tôi cũng bình thường như của chị và của cha tuyên úy. Tôi không cảm thấy mình đang sử dụng thời gian kéo dài thêm này, cũng như không cảm thấy rằng mình phải tận dụng nhiều hơn khoảng thời gian còn lại này. Tôi nghĩ rằng thời gian của tôi cũng giống như của chị thôi.

Bác sĩ: Một số người có cảm giác rằng họ sống mạnh mẽ hơn.

Bệnh nhân: Không.

Bác sĩ: Chị biết đấy, nhưng nó không đúng đối với tất cả mọi người, chị không chia sẻ điều này?

Bệnh nhân: Không, không, tôi biết rằng tôi không biết. Tôi biết rằng tất cả chúng ta đều có một thời gian để sống và đó không phải là thời gian của tôi, chỉ có vậy thôi.

Bác sĩ: Chị đã bao giờ thử hay thậm chí là nghĩ về việc đây là lúc sẵn sàng chết chưa?

 

Bệnh nhân: Không. Tôi chỉ tiếp tục sống qua ngày như tôi đã làm trước đây.

Bác sĩ: Ồ. Chị thậm chí không bao giờ nghĩ xem nó sẽ như thế nào và nó có ý nghĩa gì à?

Bệnh nhân: Không. Tôi chưa bao giờ nghĩ về nó.

Bác sĩ: Chị có nghĩ rằng mọi người nên nghĩ về nó? Vì một ngày nào đó tất cả chúng ta đều phải chết.

Bệnh nhân: Vâng, tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ đến việc dọn mình để chết. Tôi nghĩ rằng nếu thời điểm đến thì có điều gì đó bên con người mình sẽ nói cho mình biết. Tôi vẫn chưa cảm thấy mình đã sẵn sàng. Tôi nghĩ rằng mình còn khá nhiều thời gian.

Bác sĩ: Vâng, không ai biết.

Bệnh nhân: Không, nhưng ý tôi là tôi chỉ nghĩ đến việc tôi đã nuôi dạy hai đứa con trai. Tôi cũng sẽ giúp chăm sóc những đứa cháu nội của tôi.

Bác sĩ: Chị có cháu?

Bệnh nhân: Bảy đứa cả thảy.

Bác sĩ: Như vậy là, chị đang đợi cho chúng lớn lên.

Bệnh nhân: Bây giờ tôi đang đợi chúng lớn lên và gặp những đứa chắt của tôi.

Bác sĩ: Khi chị nằm viện, điều gì giúp chị nhiều nhất?

Bệnh nhân: Tôi sẽ ở bên các bác sĩ 100% thời gian nếu được.

Cha tuyên úy: Tôi nghĩ rằng tôi biết một câu trả lời cho vấn đề này, và đó là chị luôn nghĩ về tương lai, về mục tiêu mà chị mong muốn. Chị luôn nói rằng tất cả những gì người ta muốn là có thể về nhà và đi lại xung quanh nhà.

Bệnh nhân: Đúng thế. Tôi muốn đi lại. Tôi tin chắc chắn rằng tôi sẽ làm hệt như tôi đã làm cách đây nhiều năm. Quyết tâm là thế.

Bác sĩ: Chị nghĩ điều gì đã giúp chị không buông bỏ? Chị đã không bỏ cuộc?

Bệnh nhân: Tôi chỉ cảm thấy rằng người duy nhất tôi để lại ở nhà lúc này là chồng tôi và anh ấy là đứa trẻ cần quan tâm hơn tất cả những đứa trẻ khác cộng lại. Anh ấy bị bệnh tiểu đường, nó đã ảnh hưởng đến thị lực của anh ấy cho nên anh ấy không thể nhìn rõ. Chúng tôi đang hưởng trợ cấp tàn tật.

Bác sĩ: Anh ấy có thể làm được bao nhiêu việc?

Bệnh nhân: Vâng, anh ấy không thể làm quá nhiều. Thị lực rất kém. Anh ấy không thể nhìn thấy đèn giao thông trên đường phố. Và lần trước khi tôi ở nằm viện, anh ấy đã nói chuyện với chị S., chị ấy ngồi ở một bên giường, chị ấy hỏi anh ấy rằng ông ấy có thể nhìn thấy bà ấy hay không. Anh ấy nói rằng có thể nhìn thấy bà ấy, nhưng bị mờ cho nên tôi cho rằng thị lực của anh ấy rất kém. Anh ấy có thể nhìn thấy những tiêu đề lớn trên tờ báo, nhưng những tiêu đề nhỏ hơn thì phải dùng kính lúp, còn nhỏ hơn nữa thì anh ấy không thể nhìn thấy.

Bác sĩ: Ở nhà thì ai chăm sóc ai?

Bệnh nhân: Vâng, anh ấy đã hứa với tôi khi tôi xuất viện vào tháng 10 năm ngoái rằng nếu tôi là đôi mắt của anh ấy, anh ấy sẽ là đôi chân của tôi và đó là kế hoạch của chúng tôi.

Bác sĩ: Rất tuyệt vời. Làm sao có kết quả như thế?

Bệnh nhân: Vâng, nó đã diễn ra khá tốt. Anh ấy vô tình xáo tung mọi thứ trên bàn, sau đó tôi cố tình làm như thế để anh ấy nghĩ rằng anh ấy làm như thế là do thị lực của mình kém. Nếu có chuyện gì xảy ra, anh ấy sẽ vấp ngã hay gì đó, tại sao, tôi nói với anh ấy rằng tôi luôn làm như thế, tôi có hai con mắt sáng nên anh ấy không nên cảm thấy chán nản về chuyện đó.

Cha tuyên úy: Đôi khi anh ấy cảm thấy chán nản?

Bệnh nhân: Ồ, vâng, đôi khi nó làm anh ấy cảm thấy khó chịu.

Bác sĩ: Anh ấy đã đăng ký - hoặc đã xem xét một con chó hay đăng ký một số khóa huấn luyện, một số khóa huấn luyện đi lại và những thứ tương tự như thế hay chưa?

Bệnh nhân: Chúng tôi có một người nội trợ từ tổ chức thiện nguyện Đội quân Cứu thế. Và người này đã tới. Cô ấy nói với chồng tôi rằng sẽ xem xem có thể giúp anh ấy việc gì hay không.

Bác sĩ: Tổ chức Ngọn hải đăng dành cho người mù có thể đánh giá nhu cầu của anh ấy, họ huấn luyện khả năng đi lại và cung cấp gậy chống, nếu cần.

Bệnh nhân: Vâng, sẽ ổn thôi.

Bác sĩ: Có vẻ như ở nhà chị mọi người giúp đỡ lẫn nhau và mỗi người làm những việc mà người kia không thể làm. Cho nên, chị phải lo lắng rất nhiều về việc anh ấy sẽ ra sao khi chị nằm viện.

Bệnh nhân: Đúng vậy, tôi lo lắm.

Bác sĩ: Anh ấy hoạt động ra sao?

Bệnh nhân: Vâng, các con tôi mời anh ấy đến ăn tối. Ba lần một tuần, có người nội trợ tới nhà, cô ấy dọn dẹp và ủi đồ. Anh ấy có thể giặt giũ. Tôi không làm nản lòng anh ấy trong mọi việc anh ấy làm. Tôi nhận thấy anh ấy mắc rất nhiều lỗi, nhưng tôi nói với anh ấy rằng có vẻ tốt, hãy tiếp tục làm việc đó và để anh ấy làm.

Bác sĩ: Chị tiếp tục nói với anh ấy những điều làm cho anh ấy cảm thấy dễ chịu.

Bệnh nhân: Tôi cố gắng làm như thế.

Bác sĩ: Chị có làm như thế với chính mình hay không?

Bệnh nhân: Tôi không tìm cách phàn nàn về việc tôi cảm thấy thế nào. Khi anh ấy hỏi tôi cảm thấy thế nào, tôi luôn nói với anh ấy rằng tôi cảm thấy rất tuyệt, cho đến khi tôi nói với anh ấy rằng tôi phải vào bệnh viện và họ nói hãy vào. Vâng, đó là lần đầu tiên anh ấy biết chuyện này.

Bác sĩ: Tại sao, có bao giờ anh ấy nói chị phải nhập viện sớm hơn?

Bệnh nhân: Không, tôi tự làm, vì tôi có một người bạn tự làm cho mình tin rằng mình thực sự bị bệnh. Cô ta tự ngồi vào xe lăn. Từ đó trở đi, tôi quyết định rằng nó phải tệ lắm thì tôi mới phàn nàn. Tôi nghĩ rằng đó là một bài học mà tôi đã học được thông qua cô ấy. Cô đã đi gặp tất cả các bác sĩ trong thành phố để thuyết phục họ đồng ý với cô ấy rằng cô ấy bị bệnh đa xơ cứng. Các bác sĩ không thể tìm thấy bất cứ biểu hiện bệnh tật nào. Bây giờ cô ấy ngồi trên xe lăn và không thể đi lại được. Cô ấy có bị bệnh hay không thì tôi không biết, nhưng cô ấy đã ở trong tình trạng như thế khoảng mười bảy năm rồi.

ác sĩ: Nhưng đó là một thái cực khác.

Bệnh nhân: Vâng, nhưng ý tôi là cô ấy phàn nàn liên tục, rồi tôi còn có một người chị dâu có móng tay làm chị ấy đau, chị ấy cảm thấy khó chịu khi phải cạo lông chân và mọi thứ khác, tôi không thể chịu đựng được những lời phàn nàn liên tục của cả hai người, tôi đã quyết định rằng nó phải khó chịu lắm thì tôi mới phàn nàn.

Bác sĩ: Trong gia đình chị, ai có cách hành xử như thế này? Cha mẹ chị có phải là những chiến sĩ kiên cường như thế không?

Bệnh nhân: Mẹ tôi chết năm vừa tròn 49 tuổi và tôi biết bà thực sự bị ốm hai lần. Lần cuối cùng bà bị ung thư máu, và chết vì căn bệnh này. Cha tôi, tôi cũng không nhớ nhiều lắm, nhưng tôi chỉ biết, những việc tôi nhớ là, cha tôi bị cúm trong trận dịch cúm năm 1918, khi ông ấy qua đời. Vì vậy, tôi không thể nói quá nhiều về cha tôi.

Bác sĩ: Vậy thì phàn nàn đồng nghĩa với chết, vì cả hai người đều chỉ phàn nàn ngay trước khi họ chết.

Bệnh nhân: Đúng vậy, đúng vậy!

Bác sĩ: Nhưng, chị biết đấy, có rất nhiều người thể hiện sự đau nhức và không chết.

Bệnh nhân: Tôi biết mà. Tôi có chị dâu đó, cha tuyên úy cũng biết chị ấy.

Cha tuyên úy: Một khía cạnh khác trong việc nhập viện của chị L. là chị thường được các bệnh nhân khác quan tâm. Rồi chị ấy thấy mình như một người an ủi cho những người khác.

Bệnh nhân: Vâng, tôi không biết

Cha tuyên úy: Và đôi khi tôi tự hỏi, chị có mong muốn có người nào đó để nói chuyện, có thể an ủi chị, thay vì những người luôn dựa vào chị?

Bệnh nhân: Tôi không cảm thấy mình cần được an ủi, thưa Cha tuyên úy. Và tôi chắc chắn không muốn thương hại vì bất cứ việc gì, vì tôi không cảm thấy tôi là người đáng thương hại. Tôi cảm thấy không có gì đáng để phàn nàn cả. Điều duy nhất tôi phàn nàn là các ông bác sĩ khốn khổ của tôi.

Bác sĩ: Chị cảm thấy tiếc cho họ? Chị cũng không nên thương hại họ vì họ không muốn được thương hại, phải không?

Bệnh nhân: Tôi biết họ không muốn được thương hại nhưng tôi tưởng tượng, khi họ bước ra khỏi phòng và nghe thấy tiếng rên đau đớn của mọi người, tôi cá là họ thực sự muốn trốn đi. Các y tá thì cũng thế.

Bác sĩ: Đôi khi họ trốn đấy.

Bệnh nhân: Vâng, tôi không lên án nếu họ làm vậy.

Bác sĩ: Chị nói rằng chị hợp tác với họ. Chị có bao giờ giữ lại thông tin vì chị không thích tạo gánh nặng cho họ?

Bệnh nhân: Không, không. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ nói với họ những gì thực sự và đó là cách duy nhất họ phải làm. Làm sao họ có thể chữa bệnh nếu không nói cho họ biết có cái gì đó không ổn?

Bác sĩ: Chị có cảm giác khó chịu về thể chất không?

Bệnh nhân: Tôi cảm thấy tuyệt vời, nhưng tôi ước mình có thể làm những gì mình muốn.

Bác sĩ: Chị muốn làm gì?

Bệnh nhân: Đứng dậy đi bộ và đi thẳng về nhà và đi bộ suốt quãng đường đó.

Bác sĩ: Rồi sau đó thì sao?

Bệnh nhân: Vâng, tôi không biết mình sẽ làm gì khi về đến nhà, có lẽ là đi ngủ. (Cười) Nhưng tôi cảm thấy thực sự tốt. Lúc này, tôi không có bất kỳ đau nhức hay đau đớn nào hết.

Bác sĩ: Và đó là từ ngày hôm qua?

Bệnh nhân: Vâng, cho đến ngày hôm qua tôi có cảm giác ngứa ran ở chân và nó đã hết. Không tệ đến mức đó nhưng tôi hơi lo lắng khi ở nhà vì tôi đã không thể đi bộ trong vài tuần qua, trước đây cũng thế. Tôi biết mình đã tự ép chính mình, có lẽ nếu ngay từ đầu tôi đã thừa nhận và kêu gọi mọi người giúp đỡ, xử lý thì mọi chuyện đã không đến mức này. Nhưng tôi luôn nghĩ rằng ngày mai sẽ tốt hơn.

Bác sĩ: Vì vậy, chị đã đợi một chút và hy vọng nó hết.

Bệnh nhân: Tôi đợi và đợi cho đến khi tôi thấy nó không khá lên. Rồi tôi gọi điện.

Bác sĩ: Và chị buộc phải đối mặt với nó.

Bệnh nhân: Tôi buộc phải đối mặt với sự thật.

Bác sĩ: Mọi chuyện sẽ thế nào khi chị ở những ngày cuối cùng? Chị sẽ chỉ chịu đựng theo cùng cách này chứ?

Bệnh nhân: Tôi sẽ đợi cho đến khi ngày đó đến. Tôi mong là như vậy. Từ việc chăm sóc mẹ tôi trước khi bà vào bệnh viện, tôi có thể nói rằng mẹ tôi đã đón nhận như thế nào.

Bác sĩ: Bà có biết không?

Bệnh nhân: Bà không biết rằng mình bị bệnh bạch cầu.

Bác sĩ: Không biết à?

Bệnh nhân: Các bác sĩ bảo tôi không nên nói với bà.

Bác sĩ: Chị nghĩ gì về việc này? Chị có cảm xúc gì về việc này?

Bệnh nhân: Vâng, tôi cảm thấy không tốt khi mẹ tôi không biết vì bà đã nói với bác sĩ tình trạng bệnh tật của mình. Và tôi nghĩ vì không biết nên bà đã làm ngược với các bác sĩ. Vì bà nói với bác sĩ rằng mình có vấn đề với túi mật, bà còn tự đi khám bệnh túi mật và uống loại thuốc không có tác dụng tốt đối với người trong hoàn cảnh của bà.

Bác sĩ: Chị nghĩ vì sao họ không nói với bà?

Bệnh nhân: Ồ, tôi không biết, tôi không biết gì hết. Tôi hỏi bác sĩ thì ông ấy nói với tôi sẽ xảy ra chuyện gì nếu bà biết và ông ấy nói không, bà không nên biết.

Bác sĩ: Lúc đó chị bao nhiêu tuổi?

Bệnh nhân: À, lúc đó tôi đã lấy chồng. Khoảng ba mươi bảy tuổi ạ.

Bác sĩ: Nhưng chị đã làm những việc bác sĩ nói với chị.

Bệnh nhân: Tôi đã làm những việc bác sĩ nói với tôi.

Bác sĩ: Vì vậy, mẹ chị đã chết mà không thực sự biết hoặc không nói về nó.

Bệnh nhân: Đúng vậy ạ.

Bác sĩ: Rất khó biết mẹ chị đã chịu đựng như thế nào.

Bệnh nhân: Đúng thế ạ.

Bác sĩ: Chị nghĩ cái gì làm cho bệnh nhân cảm thấy dễ dàng hơn?

Bệnh nhân: Ồ, nghĩ rằng đây là vấn đề hoàn toàn có tính cá nhân. Đối với tôi, tôi rất vui vì tôi biết mình bị bệnh gì.

Bác sĩ: À à. Còn ông thân sinh ra chị

Bệnh nhân: Cha tôi, ông biết bệnh của mình. Ông bị cúm. Tôi đã thấy những bệnh nhân khác nhau bị bệnh mà không biết mình bị bệnh gì. Cha tuyên úy biết một người vừa mất gần đây. Bà ta biết mình mắc bệnh gì, nhưng không biết là mình sắp chết. Đó là bà J. Bà đang bày binh bố trận, và quyết tâm về cùng với chồng. Gia đình bà ấy giấu, không cho bà biết tình trạng bệnh của bà, bà ấy không mảy may nghi ngờ gì cả. Có lẽ đối với bà ấy, đó là một cách tốt hơn để bà ấy đi. Tôi không biết. Tôi nghĩ rằng đó là theo cá nhân mỗi người. Tôi nghĩ rằng các bác sĩ biết cách tốt nhất để xử lý những trường hợp như thế. Tôi nghĩ rằng họ có thể đánh giá tốt nhất một người qua cách người đó có thể chấp nhận nó.

Bác sĩ: lúc đó, họ làm điều đó với từng cá nhân?

Bệnh nhân: Tôi nghĩ thế.

Bác sĩ: Và chị không thể khái quát hóa. Không, chúng tôi đồng ý rằng chúng tôi không thể. làm như thế được. Đó là tất cả những việc chúng tôi đang cố gắng làm ở đây, xem xét từng cá nhân và cố gắng học cách chúng tôi giúp đỡ từng kiểu người khác nhau. Và tôi nghĩ chị là loại chiến binh sẽ làm hết sức mình cho đến tận ngày cuối cùng.

Bệnh nhân: Tôi sẽ làm như thế.

Bác sĩ: Và khi phải đối mặt với nó, chị sẽ đối mặt với nó. Đức tin của chị có đóng góp rất nhiều để chị có thể mỉm cười mà vượt qua chuyện này.

Bệnh nhân: Tôi hy vọng như vậy.

Bác sị: Chị theo hệ phái nào?

Bệnh nhân: Phái Luther ạ.

Bác sĩ: Điều gì trong đức tin của chị giúp chị nhiều nhất?

Bệnh nhân: Tôi không biết. Tôi không thể xác định rõ. Tôi cảm thấy rất thoải mái khi nói chuyện với cha tuyên úy. Tôi thậm chí đã gọi điện để nói chuyện qua điện thoại với ông.

Bác sĩ: Khi chị thực sự buồn và cảm thấy cô đơn và không có ai xung quanh, chị sẽ làm gì?

Bệnh nhân: Ồ, tôi không biết. Làm bất cứ điều gì mà tôi nghĩ tới, tôi cho rằng, việc đó phải được thực hiện.

Bác sĩ: Ví dụ?

Bệnh nhân: Vâng, mấy tháng gần đây tôi thường xem chương trình trò chơi trên TV và nó làm cho tôi quên hết mọi chuyện. Chỉ có mỗi việc này. Hoặc xem chương trình khác hay gọi điện cho con dâu, để nói chuyện với cháu và bọn trẻ con.

Bác sĩ: Nói chuyện trên điện thoại à?

Bệnh nhân: Trên điện thoại của tôi và làm cho mình lúc nào cũng bận rộn.

Bác sĩ: Làm việc?

Bệnh nhân: Chỉ để làm cái gì đó giúp tôi quên đi mọi thứ. Thỉnh thoảng tôi còn gọi cho cha tuyên úy để được hỗ trợ một chút về mặt tinh thần. Tôi không thực sự nói về tình trạng của mình với bất cứ người nào. Con dâu tôi thường nghĩ khi tôi gọi là tôi có thể buồn hay ngã lòng. Cháu sẽ đưa một đứa trẻ nào đó tham gia câu chuyện vào hoặc nói với tôi những việc chúng đã làm và mọi chuyện sẽ kết thúc ngay khi đó.

Bác sĩ: Tôi ngưỡng mộ sự can đảm của chị vì đã đến đây để thực hiện cuộc phỏng vấn này. Chị biết tại sao không?

Bệnh nhân: Không.

Bác sĩ: Tuần nào chúng tôi cũng gặp bệnh nhân, hàng tuần chúng tôi đều làm việc này, nhưng chị là người mà, đến giờ tôi mới phát hiện ra, không thực sự muốn nói về nó, và chị biết rằng chúng ta sẽ nói về nó. Và chị sẵn sàng đến.

Bệnh nhân: Vâng, nếu tôi có thể giúp đỡ người nào đó, theo cách nào đó thì tôi sẵn sàng làm việc đó. Như tôi đã nói, về tình trạng thể chất hay sức khỏe của tôi, ồ, tôi cảm thấy khỏe mạnh chẳng khác gì chị và cha tuyên úy. Tôi không bị bệnh.

Bác sĩ: Tôi chỉ nghĩ rằng việc chị L. tình nguyện đến đây là điều đáng chú ý. Theo một cách nào đó, chị muốn phục vụ chúng tôi hoặc giúp đỡ chúng tôi.

Bệnh nhân: Tôi hy vọng thế. Nếu tôi có thể giúp đỡ người nào đó, tôi rất vui lòng làm việc đó, mặc dù tôi không thể ra ngoài và làm cái gì đó. Vâng - Tôi sẽ ở đây một thời gian dài nữa. Có lẽ tôi sẽ có một vài cuộc phỏng vấn nữa. (Cười)

Chị L. đã nhận lời mời của chúng tôi để chia sẻ một số lo lắng của chị nhưng lại cho thấy sự khác biệt kỳ lạ giữa việc chị đối mặt với căn bệnh của mình và chối bỏ nó. Chỉ sau cuộc phỏng vấn này, chúng tôi mới có thể hiểu được phần nào về thái độ lưỡng phân như thế. Chị ấy đề nghị được đến hội thảo không phải vì muốn nói về bệnh tật hay chết chóc mà để phụng sự trong khi bị hạn chế và không đi ra khỏi giường. “Chừng nào tôi còn hoạt động thì tôi còn sống”, chị ấy từng nói như thế. Chị ấy an ủi những bệnh nhân khác nhưng thực ra là khá bực tức vì không có bờ vai nào để dựa vào. Chị ấy gọi điện thoại cho cha tuyên úy để xưng tội, gần như bí mật, nhưng chỉ thừa nhận một cách ngắn gọn trong cuộc phỏng vấn thỉnh thoảng cảm giác thấy chán nản và cần nói chuyện. Chị ấy kết thúc cuộc phỏng vấn bằng cách nói: “Tôi cảm thấy khỏe mạnh chẳng khác gì chị và cha tuyên úy”, có nghĩa là: “Tôi đã vén mạng che mặt, bây giờ tôi sẽ che mặt lại”.

Trong cuộc phỏng vấn này, rõ ràng là phàn nàn đồng nghĩa với chết. Cả cha và mẹ chị không bao giờ phàn nàn và chỉ thừa nhận là mình bị ốm trước khi qua đời. Chị L. phải hoạt động và bận rộn nếu còn muốn sống. Chị phải là đôi mắt của người chồng khiếm thị và giúp anh ta chối bỏ tình trạng mất dần thị lực của mình. Khi anh ta bị tai nạn vì thị lực kém, chị đã tạo ra một vụ tai nạn tương tự để nhấn mạnh rằng nó không liên quan gì đến bệnh tật của anh ấy. Khi chán nản, chị phải nói chuyện với người nào đó chứ không phàn nàn: “Người phàn nàn đang ngồi xe lăn mười bảy năm rồi!”

Có thể dễ hiểu rằng căn bệnh đang nặng thêm với tất cả những hệ lụy của nó là rất khó chịu đựng đối với một bệnh nhân cảm thấy mạnh mẽ đến mức cho rằng phàn nàn thì sau đó nhất định sẽ là tàn tật vĩnh viễn hoặc chết.

Bệnh nhân này được người thân giúp đỡ, họ để chị gọi điện và nói về “những chuyện khác”, rồi đặt chiếc tivi trong phòng để chị ấy quên đi, sau đó là những tác phẩm nghệ thuật và thủ công mà chị ấy có thể làm để mang lại cho chị cảm giác “vẫn còn hoạt động được”. Khi chúng tôi nhấn mạnh khía cạnh giảng dạy của những cuộc phỏng vấn như thế, bệnh nhân như chị L. có thể chia sẻ rất nhiều chuyện bất bình mà không cảm thấy rằng mình sẽ bị coi là người hay phàn nàn.

--

Post a Comment

0 Comments