banner top | SORE TODAY STRONG TOMORROW

ĐỪNG SỢ

Học tích cực + Bạn thực sự cần gì? + Quản lí thời gian + Sao lãng -- John Vũ

 Học tích cực

17/09/2014

Trong lớp của tôi, tôi thường yêu cầu sinh viên đóng laptop của họ lại và tắt điện thoại thông minh trong bài giảng và thảo luận trên lớp. Tôi để cho sinh viên biết rằng mọi thứ tôi chiếu trên lớp là sẵn có trực tuyến mà họ có thể tải xuống trước khi lên lớp. Không cần ghi chép nhưng điều quan trọng với họ là chú ý và tham gia vào trong thảo luận. Tôi bảo họ rằng họ không thể nghe bài giảng và đồng thời nhận và gửi tin nhắn cho bạn gái hay bạn trai của họ trên điện thoại thông minh của họ. Tất nhiên sinh viên thường cãi rằng họ có thể nghe bài giảng và dùng laptop hay điện thoại thông minh đồng thời. Vì khó thuyết phục được họ do một số sinh viên tin rằng họ có thể làm cả hai việc được cho nên tuần trước, tôi cho lớp cái gì đó để chứng minh quan điểm của tôi.

Trong môn “Công nghệ và thị trường tương lai” của tôi, tôi cho phép nửa lớp bên phải nhận và gửi tin nhắn cho bạn bè họ hay dùng laptop để kiểm hay gửi email trong bài giảng nhưng bên trái phải tắt điện thoại và laptop. Sau bài giảng, tôi cho lớp bài kiểm tra 20 câu hỏi dựa trên bài giảng ngày đó. Kết quả là mọi sinh viên ngồi bên trái được điểm cao hơn nhiều với bài kiểm tra này. Sinh viên ở bên phải, những người thường gửi tin nhắn hay kiểm email chỉ có thể trả lời ít hơn một nửa các câu hỏi. Bây giờ cả lớp hiểu rằng họ không thể làm được nhiều thứ đồng thời. Họ càng dùng laptop hay điện thoại thông minh, họ càng ít học được gì. Sau trình diễn đơn giản này, không ai phàn nàn về qui tắc tắt các thiết bị trong lớp của tôi.

Ở đại học, qui tắc học tập là “Với một giờ trên lớp, sinh viên phải dành ra ít nhất hai tới ba giờ ngoài lớp để học và làm bài tập về nhà.” Với hầu hết sinh viên điều đó có nghĩa là 28 tới 32 giờ học một tuần. Nhưng sinh viên thực sự dành bao nhiêu giờ cho việc học trong tuần? Tôi thường hỏi các sinh viên: “Chúng ta hãy thực thà với nhau, các em có thực dành nhiều giờ để học không?” Câu trả lời hiển nhiên là “Không.” Sự kiện là phần lớn sinh viên chỉ dành quãng 10 giờ hay 15 giờ hay quãng một nửa điều họ cần học. Để khuyến khích sinh viên hội tụ nhiều hơn vào học tập, tôi thường hỏi các câu hỏi khi tôi gặp họ trong phòng hay ở sân trường: “Em đang học cái gì hôm nay?” hay “Em đang học gì về toán trong tuần này?” Tôi không hỏi họ về môn của tôi nhưng hỏi họ liệu họ có tập trung vào học cái gì đó không. Tôi thỉnh thoảng còn đùa: “Đừng nói với thầy là em không học gì đấy nhé.”
Tất nhiên, một số sinh viên không thoải mái với loại câu hỏi đó nhưng cuối cùng, họ biết rằng tôi chăm nom và quan tâm tới họ cho nên nhiều người đổi thái độ. Họ bắt đầu kể cho tôi về những khó khăn của họ, vấn đề của họ và mối quan tâm của họ và bằng việc biết họ, tôi có thể cung cấp những lời khuyên hữu dụng. Sau từng bài kiểm tra hay sau thảo luận trên lớp, tôi thường hỏi: “Các em đã học được gì từ bài kiểm tra hôm nay mà các em sẽ nhớ trong một thời gian dài?” hay “Các em đã học được gì về thảo luận trên lớp hôm nay? Có cái gì mà các em vẫn cảm thấy không rõ ràng không? Bằng việc hỏi các câu hỏi, bạn biết điều sinh viên nghĩ, điều họ học, và điều họ không hiểu.

Trước từng bài kiểm tra, tôi thường có một phiên ôn tập nhưng thay vì nói qua tài liệu môn học, tôi yêu cầu sinh viên làm việc ôn tập. Tôi yêu cầu họ làm việc trong tổ để trả lời câu hỏi: “Cái gì sẽ có trong bài kiểm tra?” Tôi để họ đoán các câu hỏi rồi thảo luận câu trả lời với nhau. Sau đó, tôi gọi từng nhóm để trình bày cho lớp về điều họ nghĩ câu hỏi có thể sẽ là gì và câu trả lời nên là gì. Bằng việc phát sinh ra “những câu hỏi và câu trả lời có thể” của sinh viên trong lớp, phần lớn sinh viên sẽ học được nhiều hơn vì họ phải ôn lại mọi tài liệu để đoán các câu hỏi cũng như câu trả lời. Phương pháp “học tích cực” này buộc sinh viên phải học. Thay vì chờ đợi thụ động để thầy giáo làm bài ôn tập tài liệu môn học, họ phải chú ý và hội tụ vào việc học riêng của họ.

Khi tôi dùng phương pháp học tích cực này ở Trung Quốc, một số giáo sư hỏi: “Nó là gian lận sao? Sao lại cho sinh viên mọi câu hỏi và câu trả lời?” Tôi bảo họ: “Là thầy giáo, chúng ta biết câu hỏi nào cần hỏi và câu trả lời là gì cho nên tại sao làm ôn tập cho họ trước khi kiểm tra? Chính sinh viên mới cần học, cần thực hành và phát triển kĩ năng của họ. Việc của chúng ta là “tạo điều kiện cho việc học, không phải là cho họ câu trả lời để họ có thể ghi nhớ.” Sinh viên phải thảo luận với những người khác để tự họ tìm ra câu trả lời đúng và đây là chỗ việc học xảy ra. Câu trả lời được thầy giáo cho không phải là giúp đỡ vì sinh viên sẽ ghi nhớ nó. Câu trả lời mà sinh viên đi tới sau khi họ phân tích và thảo luận với nhau thực tế mới là “học thực” và đó là điều “học tích cực” là gì.”

Mỗi ngày, quãng 10 phút trước khi kết thúc lớp, tôi yêu cầu sinh viên ôn tập lại tài liệu môn học mà họ vừa học cùng người khác và nhận diện ba điểm quan trọng nhất rồi tôi ngẫu nhiên chọn một sinh viên lên tóm tắt điều đó cho cả lớp. Bằng việc làm điều này, tôi muốn chắc rằng sinh viên chú ý tới bài giảng của tôi và tài liệu môn học và họ phải diễn đạt điều họ đã học cho cả lớp. Điều này cũng sẽ cải tiến kĩ năng trình bày của họ vì không ai biết tôi sẽ gọi ai làm việc tóm tắt này. Tất nhiên, để khuyến khích họ, tôi sẽ cho điểm thưởng phụ cho sinh viên nếu họ có thể tóm tắt nội dung bản chất từ lớp. Phần lớn sinh viên bảo tôi rằng họ thực sự thích kĩ thuật này vì họ học được nhiều trong từng buổi lên lớp.

—English version—

Active learning

In my class I often ask students to close their laptops and turn off their smartphones during lectures and class discussions. I let students know that everything that I show in class is available online where they can download them before class. There is no need to take notes but it is important for them to pay attention and participate in discussion. I tell them that they cannot listen to lecture and at the same time receive and send text messages to their girlfriends or boyfriends on their smartphone. Of course students often argue that they can listen to lectures and use their laptops or smartphones simultaneously. Since it is difficult to convince them as some students believe that they can do both so last week, I gave the class something to do to prove my view.


In my “Technologies and Future Markets” course, I allow half of the class on my right side to receive and send text message to their friends or use laptops to check or send email during the lecture but the left side must turn off their phones and laptops. After the lecture, I gave the class a 20 questions quiz based on that day lecture. The result was all students who sit on the left side scored much higher on the quiz. Students on the right side, who often text messages or check email can only answer about less than half of the questions. Now the whole class understands that they cannot do many things at the same time. The more they use laptops or smartphones, the less they learn anything. After this simple demonstration, nobody complains about turn off their devices rule in my class.


In college, the study rule is “For every one hour in class, students should spend at least two to three hours outside of class studying and doing homeworks.” For most students it means 28 to 32 hours of studying per week. But how many hours students really spend on studying per week? I often ask my students: “Let us be honest with each other, do you really spend that much hours to study?” The obvious answer is “No.” The fact is most students only spend about 10 hours or 15 hours or about half of what they need to study. To encourage students to focus more on studying, I often ask questions when I see them in the hall or in school yard: “What are you learning today?” or “What have you been learning in mathematics this week?” I do not ask them about my course but ask them whether they have focused on learning something. I occasionally jokingly say: “Do not tell me that you have not studying anything.” Of course, some students are not comfortable with that kind of questions but eventually, they know that I care and concern for them so many change their attitude. They begin to tell me about their difficulties, their problems and their concerns and by knowing them, I can provide useful advices. After each test or after class discussion, I often ask: “What did you learn from the test today that you will remember for a long time?” or “What did you learn about the class discussion today? Is there anything that you still feel unclear? By asking questions, you know what students think, what they learn, and what they do not understand.


Before each test, I often have a review session but instead of go over the course materials, I ask students to do the review. I ask them to work in groups to answer the question: “What will be on the test?” I let them guess the questions then discuss the answer with each other. After that, I call each group to tell the class about what they think the possible question would be and what the answer should be. By generating “possible questions and answers” by students in class, most students will learn more because they have to review all materials to guess the questions as well as the answers. This “active learning” method forces students to learn. Instead of passively waiting for teacher to review course materials, they must pay attention and focus on their own learning.


When I used this active learning method in China, some professors asked: “It is cheating? Why give students all the questions and answers? I told them: “As teachers, we know what questions to ask and what the answers are so why review them before the test? It is the students who need to study, to practice and to develop their skills. Our job is to “facilitate the learning”, not to give them the answers so they can memorize. Students have to discuss with others to find the correct answers themselves and this is where learning happen. An answer given by teachers is not helpful since students will memorize it. An answer that students come up with after they analyze and discuss with each other is actually “true learning” and that is what “active learning” is.”


Each day, about ten minutes before the end of class, I ask students to review course materials that they just learn with another person and identify three important points then I randomly select one student to summarize that for the whole class. By doing this, I want to make sure that students pay attention to my lecture and course materials and they must express what they have learned to the whole class. This will also improve their presentation skills as nobody know who I would call to do the summary. Of course, to encourage them, I would give extra bonus points to students if they can summarize essential content from the class. Most students tell me that they really like this technique as they learn more in each class.


https://science-technology.vn/?p=4473

============

Bạn thực sự cần gì?

06/07/2013

Trong vài tuần qua sau khi năm học mới bắt đầu, nhiều sinh viên “năm thứ nhất” tới hỏi tôi: “Là sinh viên phần mềm, em cần học môn nào trước khi lấy bằng tốt nghiệp? Em có cần học các lớp không phải máy tính để cho em có thể có việc làm tốt khi em tốt nghiệp không?” Thông thường bạn nhận được loại câu hỏi này từ sinh viên năm thứ ba, KHÔNG phải là ai đó mới bắt đầu vào trường vài tuần trước. Dường như là sau cuộc khủng hoảng tài chính, sinh viên đang chú ý nhiều hơn tới chọn lựa về học tập của họ và tới thị trường việc làm hơn là trước đây. Sau đây là gợi ý của tôi:

“Có vài môn ngôn ngữ lập trình mà bạn có thể học. Phần lớn các sinh viên bắt đầu với Java hay C++ nhưng nếu tôi là bạn, tôi sẽ lấy lớp học lập trình C trước tiên. Tôi hiểu rằng thị trường ngày nay phần lớn yêu cầu các ngôn ngữ Java, C++, và C# nhưng C có ưu thế mà các ngôn ngữ khác không có. Theo quan điểm của tôi, C là nền tảng cho lập trình vì nó gần với phần cứng hơn các ngôn ngữ khác. Khi hệ thông tin ngày càng lớn hơn và phức tạp hơn, bạn quả có cần phát triển mã hiệu quả, đặc biệt trong phần mềm nhúng, cho nên bạn phải biết C. Ngôn ngữ này sẽ cho phép bạn đi vào mức trình biên dịch và hệ điều hành để đảm bảo rằng mã làm việc tốt. Nếu bạn có thể làm chủ ngôn ngữ lập trình C, C++, C# và Java sẽ dễ học hơn nhiều.”

“Bên cạnh ngôn ngữ lập trình chính là nền tảng của khoa học máy tính, kĩ nghệ phần mềm và quản lí hệ thông tin, bạn phải biết rõ vòng đời phát triển phần mềm. Bạn phải hiểu khác biệt giữa vòng đời Thác đổ, vòng đời Xoáy ốc, vòng đời Phát triển gia tăng v.v. và biết vòng đời nào là phù hợp cho dự án đặc thù nào. Bạn nên hội tụ vào đầu thượng của vòng đời bằng việc lấy môn kĩ nghệ yêu cầu và môn kiến trúc và thiết kế trước khi tốt nghiệp và xây dựng kĩ năng của bạn trong việc thu lấy và phân tích yêu cầu người dùng. Nhiều sinh viên ưa thích dành nỗ lực của họ vào đầu hạ của vòng đợi bằng việc học nhiều về các môn viết mã và kiểm thử. Tôi biết rằng sinh viên không thích môn kĩ nghệ yêu cầu hay môn kiến trúc & thiết kế vì họ nghĩ chúng không “đủ kĩ thuật” khi so với các môn Java hay C++. Ngược lại, khi họ làm việc, họ sẽ biết rằng yêu cầu và kiến trúc là kĩ năng quan trọng nhất mà công nghiệp cần. Bởi vì những môn này hội tụ chủ yếu vào trao đổi với người dùng và khách hàng cho nên sinh viên cần học chúng đủ nghiêm túc.”

“Với một số sinh viên, “việc làm lí tưởng” là việc làm cho phép họ viết mã. Nhiều người KHÔNG thích nói chuyện với người khác, nếu họ phải nói thì gửi văn bản tin nhắn và email là chọn lựa của họ. Trong công nghiệp, người có quyền lực nhất và có ảnh hưởng tới người khác và rất có thể được đề bạt làm người quản lí là người có thể trao đổi rõ ràng và thoải mái với khách hàng. Điều then chốt trong chọn người quản lí dự án là KHÔNG dựa vào bao nhiêu ngôn ngữ lập trình mà người đó biết, bao nhiêu dòng mã người đó có thể sinh ra trong một giờ, mà là người đó có thể trao đổi tốt tới đâu. Bằng việc hiểu nhu cầu của khách hàng và có khả năng viết chúng ra một cách rõ ràng trong đặc tả yêu cầu, họ cho phép người khác làm công việc và lập trình mã của họ một cách đúng đắn. Với yêu cầu được viết ra kém và thường xuyên thay đổi, mã hoàn hảo là vô giá trị. Bằng cách kiến trúc và thiết kế tốt, họ cho phép người khác hình dung ra mã của họ được giả định làm gì, họ phải thực hiện hàm nào trước, và họ phải xem xét tới thuộc tính chất lượng nào để xây dựng phần mềm tương ứng. Với kiến trúc và thiết kế tồi, mã tốt chả có giá trị gì.”

“Nhiều đại học có đưa ra các lớp “viết tài liệu kĩ thuật” và bạn nên học chúng. Tôi biết rằng các lớp này yêu cầu viết nhiều nhưng bạn cần phát triển kĩ năng viết cho dù bạn làm việc trong lĩnh vực kĩ thuật. Có nhiều việc đọc, viết và trao đổi trong công nghiệp phần mềm hơn là bạn có thể hình dung cho nên bạn cần phát triển những kĩ năng này bất kì khi nào bạn có thể làm. Nhiều công ti phần mềm KHÔNG thuê người phát triển chừng nào họ không thể đọc, viết và trao đổi tốt bằng việc biểu lộ điều đó trong các cuộc phỏng vấn việc làm. Kĩ năng rất quan trọng khác mà bạn cũng phải có là biết ít nhất một ngoại ngữ như tiếng Anh.”

“Là sinh viên kĩ thuật, bạn có lẽ không lấy các môn về doanh nghiệp, kinh doanh. Đây là một sai lầm lớn, mặc dầu trường có thể KHÔNG yêu cầu nó. Tôi gợi ý rằng bạn nên lấy các môn doanh nghiệp cơ sở để cho bạn hiểu khái niệm về các qui tắc kế toán, tài chính và doanh nghiệp như cung và cầu, ưu thế cạnh tranh, giá trị doanh nghiệp v.v.. cho nên bạn sẽ biết cách doanh nghiệp làm việc bởi vì một ngày nào đó bạn có thể trở thành người quản lí dự án, người quản lí chương trình, giám đốc thông tin (CIO) và có thể sở hữu công ti riêng của mình và bạn phải có những kĩ năng này. Ngày nay, kĩ năng kĩ thuật là KHÔNG đủ, bạn phải có kĩ năng doanh nghiệp để sống còn trong môi trường cạnh tranh cao này.”

“Để có được việc làm tốt hơn khi tốt nghiệp bạn cần biết rằng phần lớn các công ti phần mềm KHÔNG chỉ nhìn vào thành tựu hàn lâm mà còn vào cả các hoạt động “phi hàn lâm”. Kinh nghiệm là yếu tố cốt yếu trong quyết định thuê người cho nên thay vì tận hưởng vài tháng nghỉ ở nhà và tận hưởng những bữa ăn do mẹ nấu, bạn nên làm việc mùa hè để thu được kinh nghiệm dù bạn có được trả lương hay không. Công việc mùa hè tốt nhất là làm việc tập trung tại công ti phần mềm nơi bạn học nhiều hơn về tương lai cũng như công ti biết điều gì đó về bạn. Nếu bạn không thể tìm được việc làm với công ti phần mềm thì bất kì việc gì với công ti không phần mềm cũng sẽ tốt, miễn là bạn thu được cái gì đó liên quan tới lĩnh vực học tập của mình. Bạn có thể thiết kế website cho ngân hàng địa phương, lập trình cho ứng dụng cho doanh nghiệp xuất/nhập khẩu nhỏ v.v. bất kì cái gì giúp bạn đưa vào bản lí lịch của mình rằng bạn có kinh nghiệm làm việc. Là sinh viên công nghệ thông tin, sai lầm lớn nhất bạn có thể mắc là làm bất kì loại việc nào trong mùa hè không liên quan tới lĩnh vực của bạn cho dù bạn có thể làm ra nhiều tiền. Tôi biết việc bán hàng trả nhiều tiền hơn và bạn có thể ăn mặc đẹp trong văn phòng thuyết phục mọi người mua cái gì đó nhưng bạn sẽ đưa vào bản lí lịch của mình cái gì khi bạn tốt nghiệp? Bạn có cho rằng công ti phần mềm sẽ chọn một ứng cử viên với bản lí lịch liệt kê: “bán tủ lạnh, bán ti vi và DVDs, bán quần áo” hay bản lí lịch liệt kê rằng: “Lập trình cho ứng dụng kế toán cho doanh nghiệp nhỏ, thiết kế website cho ngân hàng địa phương nhỏ.”

—-English version—-

What do you really need?

In the past few weeks after the new school year started, several “first-year” students came to ask me: “As a Software students, what courses do I need to take before graduation? What other non-computer classes that I need to take so I can have good job when I graduate?”. Usually you receive this kind of questions from third year students, NOT someone just start school few weeks ago. It seems that after the financial crisis, students are paying more attention to their choices of study and the job market than ever before. Following are my suggestions:


“There are several programming languages courses that you could take. Most students start with Java or C++ but if I were you, I would take the C programming class first. I understand that today market requires mostly Java, C++, and C# languages but C has the advantages that others do not. From my view, C is the foundation of programming because it is closer to the hardware than other languages. As information systems are getting larger and more complex, you do need to develop efficient code, especially in the embedded software, so you must know C. This language will allow you to go to the level of compilers and operating systems to ensure that the code works well. If you can master C programming language, C++, C# and Java would be much easier to learn”.


“Beside programming language which is the foundation of Computer Science, Software Engineering and Information System Management, you must know the software development life cycle well. You must understand the differences between the Waterfall lifecycle, the Spiral Lifecycle, the Incremental Built Lifecycle, etc. and know which one would be suitable for which particular project. You should focus on the front-end of the lifecycle by taking the requirements engineering and the architect and design courses before graduate and build your skills in obtaining and analyzing users’ requirements. Many students prefer to spend their efforts on the back-end of the Lifecycle by taking more coding and testing courses. I know that students do not like the requirements engineering course or the architect & design course because they think they are not “Technical enough” as compare with the Java or C++ courses. On the contrary, when they work, they will learn that requirements and architect are the most important skills that the industry need. Because these courses focus mostly on communication with users and customers so students do take them seriously enough”


“To some students, the “ideal job” is the job that allows them to write code. Many do NOT like to talk to people, if they have to, texting and email are their choices. In the industry, the person that have the most power and influence over others and likely being promoted to manager is the one who can communicate clearly and comfortably with customers. The key in selecting project manager is NOT on how many programming languages a person know, how many lines of code a person can generate in an hour, but how well can a person communicate. By understand what customers’ needs and be able to write them clearly in requirements specs, they allow others to do their works and program their codes correctly. With poorly written and constantly change requirements, perfect code is worthless. By architect and design well, they allow others to figure out what their code is supposed to do, which function they must implement first, and what quality attributes they must consider to build their software accordingly. With bad architect and design, good code has no value”.


“Many colleges do offer classes in “Technical writing” and you should take them. I know that these classes require a lot of writings but you do need to develop writing skill even you work in the technical field. There are so many readings, writings and communicating in the software industry than you can imagine so you need to develop these skills whenever you can. Many software companies do NOT  hire developers unless they can read, write, and communication well by demonstrate them during job interviews. Another very important skill that you also must have is knowing at least one foreign language such as English”.


“As technical students, you probably do not have to take business courses. This is a big mistake, although the school may NOT require it. I do suggest that you take some basic business courses so you understand the concept of accounting, finance and business rules such as supply and demand, competitive advantage, business values etc. so you will know how the business works because someday you may become project managers, product managers, Chief Information Officers (CIO) and maybe own a company and you must have these knowledge. Today, technical skill is NOT enough, you must also have business skill to survive in this highly competitive environment”.


“To get a better jobs when graduate you need to know that most software companies do NOT only look at academic achievement but also “Non-academic” activities. Experience is critical factor in the hiring decision so instead of enjoy few months vacation at home and enjoy mother’s cooking meals, you should work in the summer to get the experience whether you get pay or not. The best summer job is the internship at a software company where you learn more about your future prospective as well as the company know something about you. If you cannot find jobs with software company then any works with non-software companies would be fine, as long as you are gaining something relate to your field of study. You may design a website for a local Bank, program an application for a small import/export business etc. anything that help you to put in your resume that you have work experiences. As information technology students, the biggest mistake you can make is to take any kind of job in the summer that is not relate to your field even you may make more money. I know sale jobs pay more and you can dress nicely in an office convincing people to buy something but what do you put on your resume when you graduate? Do you think a software company would select a candidate with a resume that lists: “selling refrigerators, selling TV and DVDs, selling clothes” or a resume that lists: “Programming a accounting application for a small business, design a website for a small local bank”


https://science-technology.vn/?p=2639

====

Quản lí thời gian

30/07/2018

Một sinh viên viết cho tôi: “Em thường bị lạc hướng bởi các hoạt động khác và tụt lại sau trong học tập. Em đã thử nhiều thứ nhưng không có tác dụng. Em sợ là em có thể trượt trong trường. Hiện thời, em không biết phải làm gì. Em cần sự giúp đỡ.”

Đáp: Một trong những vấn đề chung trong các sinh viên đại học là họ không biết cách quản lí thời gian. Điều em cần là phân tích cách em dùng thời gian và đặt ra ưu tiên để làm cực đại hiệu quả thời gian của em. Tôi không biết hoạt động nào làm em lạc hướng hay em đã thử cái gì mà không có tác dụng cho nên tôi không thể cho em lời khuyên đặc biệt được.

Tuy nhiên, em phải học nói “KHÔNG” với “các hoạt động lạc hướng”. 

Sau rốt, đó là thời gian của em dành cho học tập, và em tới trường để học. Tất nhiên, em cần kỉ luật để quản lí thời gian. Đây là một trong những kĩ năng mềm mà em phải phát triển để đảm bảo rằng mọi thứ em làm đều được thực hiện bên trong thời gian em đã lập kế hoạch cho chúng.

Em cần đặt ưu tiên của mình và tiến hành các hoạt động quanh những ưu tiên đó và giảm thời gian dành cho “các hoạt động lạc hướng”. Chẳng hạn, ưu tiên hàng đầu là những nhiệm vụ khẩn cấp và quan trọng (như, đọc tài liệu của lớp, tự học, thảo luận với bạn bè, và làm bài tập về nhà, v.v.) Các ưu tiên khác là các nhiệm vụ quan trọng nhưng có thể không khẩn thiết (như, học nhóm, thảo luận với bạn bè về tài liệu lớp và bài tập để giữ cho em lành mạnh v.v.) rồi quyết định về những nhiệm vụ nào KHÔNG quan trọng mà làm tốn nhiều thời gian của em (như, đi chơi với bạn bè, quá nhiều gọi điện thoại, nhắn tin, dành thời gian trên facebooks  v.v.)

Lời khuyên của tôi: Khi học, tắt điện thoại hay dùng thư thoại và trở lại các cuộc gọi bị lỡ về sau. Khi nói chuyện qua điện thoại, cố tránh việc nói quá nhiều mà giữ cho nó vắn tắt nhất có thể được. Nếu có thể, KHÔNG cho số điện thoại của em cho bất kì ai mà chỉ cho những người bạn rất tốt và thành viên gia đình.

Khi ở trường, chỉ kiểm email vài lần một ngày. Lập lịch một thời gian giới hạn cho gửi và đáp lại các emails và đóng email của em khi không được dùng tới. Tắt mọi ứng dụng gửi tin nhắn và đóng Facebook, Instagram, và các trang web phương tiện xã hội khác. Điều này là quan trọng vì các trạm xã hội được cập nhật và gửi tin lưu ý em thường xuyên.

Nếu em có thể quản lí thời gian của em, em có thể dành nhiều thời gian hơn để học tập và có thể học tốt ở trường.

—English version—

Time Management

A student wrote to me: “I often get sidetracked by other activities and fall behind in my study. I have tried many things but it did not work. I am afraid that I may fail in school. Currently, I do not know what to do. I need help.”

Answer: One of the common problems among college students is they do not know how to manage their time. What you need is to analyze how do you spend your time and set the priority to maximize the efficiency of your time. I do not know what activities that sidetracked you or what you have tried but did not work so I cannot give you specific advice.

However, you must learn to say “NO” to “sidetracked activities”. Afterall, it is your time to study, and you go to school to study. Of course, you need the discipline to manage your time. This is one of the soft skills that you must develop to ensure that everything you do is done within a time that you have planned for.

You need to set your priority and carrying out activities around those priorities and reduce time spent on other “sidetracked activities”. For example, top priorities are tasks that are urgent and important (i.e, reading class materials, study on your own, and do homework etc.) Other priorities are tasks that are important but may not urgent (i.e, group study, discuss with friends on class materials and exercise to keep you healthy etc.) then decide on tasks that are NOT important that waste a lot of your time (i.e., Go out with friends, too many phone calls, text messages, emails, time spend on facebooks  etc.)

My advice: When study, turn off your phone or use voice-mail and return missed calls later. When talking over the phone, try to avoid excessive talk but keep it as brief as possible. If possible, DO NOT give your phone number to anyone but only to a very few good friends and family members.

When in school, only check emails a few times a day. Schedule a limited time for sending and responding to emails and close your email when it is not being used. Turn off any Text messaging applications and close Facebook, Instagram, and other social media web pages. This is important since social sites are updated and notify you constantly.

If you can manage your time, you can spend more time to study and may do well in school.

 https://science-technology.vn/?p=5899

----------------------

Sao lãng

02/07/2013

Ngày nay sinh viên đại học đang bị làm sao lãng bởi nhiều thứ thế và có khó khăn để tập trung vào học tập của họ. Họ có nhiều cuộc gặp với bạn bè và nhiều người bạn cần gặp. Họ nhận được nhiều emails và phải trả lời một số trong chúng. Họ thường xuyên bị làm sao lãng bởi tin nhắn cứ vài phút. Tài khoản Facebook của họ đầy những thông điệp mà họ cần chia sẻ với bạn bè. Họ “chíp chíp” thường xuyên trong tài khoản Twitter. Điện thoại di động của họ rung chuông phần lớn thời gian và họ dành nhiều thời gian để nói điện thoại. Họ không có thời gian để học cho nên họ học nhồi nhét nhiều nhất có thể được trong ngày mà không biết rằng điều đó thường dẫn tới hiệu năng kém. Phần lớn sinh viên bắt đầu nhiều điều nhưng chỉ hoàn thành vài điều. Cái cớ bao giờ cũng là: “Tôi không có đủ thời gian.”

Vài tháng trước, đã có một khảo cứu đại học về “những sao lãng số thức” này. Tác giả kết luận: “Tiếng “bip” của tin nhắn có thể tạo ra cảm giác giả tạo về sự cấp thiết điều ảnh hưởng tới năng lực của sinh viên để tập trung. Có ngắt quãng trong hoạt động sóng não của sinh viên khi họ dự đoán việc tới của tin nhắn liệu nó tới từ email, Facebook hay Twitter.  Mong đợi này lôi đi một số việc tập trung khỏi bộ nhớ làm việc đang kiểm soát hoạt động học tập. Đó là lí do tại sao một số sinh viên liên tục gửi tin nhắn; nghe iPod, nhắn tin tweeter, ngay cả trong những tình huống nguy hiểm như đi ngang qua phố. Sự chú ý tới những sao lãng này thường dẫn tới ra quyết định kém, thói quen rất xấu về việc bỏ qua tình huống hiện thời để dự đoán cái gì đó khác.

Không có kỉ luật mạnh để kiểm soát những sao lãng này, sinh viên sẽ không có thời gian cho bất kì học tập nghiêm chỉnh nào. 

Chẳng hạn, một sinh viên sẵn sàng đi tới lớp khi tin nhắn yêu cầu anh ta tham gia cùng bạn bè uống cà phê. Anh ta đi tới tiệm cà phê để gặp bạn bè và bỏ lớp. Một sinh viên học trong thư viện, điện thoại reo từ cô bạn gái thế là anh ta dành cả giờ trên điện thoại và quên điều anh ta đang ở thư viện làm gì. Một sinh viên tập trung vào viết mã thì người bạn Facebook gửi cho anh ta tin tức về một ngôi sao điện ảnh, họ thảo luận về thần tượng của họ, rồi nhiều người tham gia vào và anh ta mất vài giờ học. Kết quả phần lớn không bao giờ kết thúc được bất kì cái gì mà họ dự định làm.

Quản lí thời gian yêu cầu sinh viên dành thời gian và nỗ lực của họ vào những điều quan trọng nhất. Do đó, nếu họ định hoàn thành điều quan trọng nhất trong đời họ, họ phải học quản lí thời gian của họ bằng không họ không có thời gian làm cái gì. Mọi thứ sinh viên làm có thể được phân loại thành hai cách. Nó hoặc là quan trọng hoặc không quan trọng; nó hoặc khẩn cấp hay không khẩn cấp. Sinh viên có kỉ luật cố gắng làm tối đa khối lượng thời gian họ dành cho các hoạt động quan trọng và khẩn cấp. Sinh viên không có kỉ luật thường bị sao lãng bởi những điều không quan trọng rồi dành cả đêm nhồi nhét cho kì thi hay thức khuya làm bài tập về nhà cho ngày tới. Sinh viên có kỉ luật lập lịch công việc của họ và bám theo các lịch đó. Họ không tước đi của họ việc thảnh thơi và tận hưởng như dành thời gian với bạn bè, kiểm email, và đơn giản đi uống cà phê nhưng họ đã học cách nói “không” với bất kì hoạt động nào sẽ làm trệch họ xa khỏi các hoạt động khẩn thiết và quan trọng.
Cần kỉ luật tự giác để làm điều đó nhưng đó là lí do tại sao họ thành công hơn.

Ngày nay, nhiều sinh viên không hoàn thành lớp của họ và không đạt tới mục đích giáo dục của họ. Có nhiều lí do nhưng phần lớn có thể qui cho việc không quản lí thời gian hiệu quả. Sinh viên thành công hiểu điều này cho nên họ lập kế hoạch thời gian của họ một cách cẩn thận để tránh việc xô đẩy phút cuối và đảm bảo những điều quan trọng nhất trong đời họ được thực hiện.

Mọi năm, đại học đều đầy sinh viên bắt đầu vào trường với nhiều hi vọng về giáo dục của họ. Họ đi tới đại học để chuẩn bị cho nghề nghiệp như kĩ sư phần mềm, kế toán, hay hộ lí v.v… Nhiều người không biết cách quản lí thời gian của họ, và thường để các sao lãng tác động lên thời gian của họ. Cuối cùng họ sẽ nhận ra rằng thời gian và nỗ lực họ đưa vào đại học là không được hướng vào cái gì là quan trọng với họ nhưng đến lúc đó thì quá muộn rồi. Sinh viên thành công bao giờ cũng đặt ưu tiên vào việc học của họ. Họ đầu tư thời gian và nỗ lực vào lập kế hoạch cho tương lai. Họ có mục đích trong tâm trí mà họ có động cơ để đạt tới.

Khi bạn quyết định rằng cái gì đó là quan trọng, bạn cần bỏ hay giảm bất kì ngắt quãng nào với điều bạn làm để cho bạn có thể hoàn thành nó. Nhiền vào tuần của bạn và nhận diện thời gian khi bạn có thể được lợi từ việc ngắt ít hơn. Bạn có thể quyết định rằng mọi tối, từ 8:00 tới 23:00 là thời gian của bạn dành cho học tập mà không bị ngắt. Một khi bạn đã lựa thời gian học quan trọng của bạn, nghĩ một cách cẩn thận về cách các ngắt có thể được rút bớt. Đây là vài gợi ý: làm bản thân bạn thành không sẵn có trong thời gian đặc biệt của bạn để tập trung vào học tập. Tắt điện thoại di động của bạn và không nhìn vào email hay tin nhắn. Đi tới thư viện hay chỗ nào đó nơi bạn của bạn không thể tìm được bạn. Để cho họ biết về thời gian học tập của bạn và đề nghị họ tránh quấy rối bạn trong thời kì đó. Hỏi họ về thời gian học tập ưa thích của họ và đưa ra cùng đề nghị.

Một số sinh viên nói: “Tôi phải sẵn có cho bạn tôi, đó là điều tình bạn là gì; nếu không bạn tôi mong đợi điều đó.” Nhưng nếu bạn cho phép bản thân bạn bị ngắt quãng liên tục, thế thì bạn sẽ không bao giờ hoàn thành được cái gì. Thay vì thế, nghĩ khách quan hơn đi. Bạn có bẩy ngày một tuần, để sang bên một ngày cho bạn bè của bạn và cho bạn thảnh thơi và tận hưởng cùng họ. Trong trường hợp đó bạn không cảm thấy tệ nhưng phần còn lại của tuần là thời gian của bạn. Tôi chắc không ai sẽ giận bởi vì bạn không sẵn có. Dự đoán của tôi là ở chỗ bạn của bạn có thể không để ý bởi vì họ bị ngắt bởi ai đó khác.

—-English version—-

Distractions

Today college students are being distracted by so many things and have difficulty to focus on their study. They have many meetings with friends and many friends to meet. They receive many emails and have to answer some of them. They are constantly distracting by text messages every few minutes. Their Facebook accounts are full of messages that they need to share with friends. They “Tweet” often in the Twitter account. Their mobile phones are ringing most of the time and they spend a lot of talking on phone. They do not have time to study so they cram as much as they can into their day without knowing that it often leads to poor performance. Most students start many things but only complete a few. The excuse is always: “I do not have enough time.”


Few months ago, there was a university study about these “digital distractions”. The author concluded: “The in-coming text messages “beep” can create a false sense of urgency that affect student’s ability to focus. There is a disruption in student’s brain wave activity when they anticipate the arrival of any messages whether it is email, Facebook or twitter. The expectation takes some focuses away from working memory which control study activities. That is why some students continue to text; listen to iPods, tweet, even in dangerous situation such as crossing a street. The attention to these distractions often lead to poor decision making, very bad habits of ignore current situation to anticipate something else.”


Without strong disciplines to control these distractions, students will not have time for any serious study. For example, a student ready to go to class when a text message ask him to join his friends for a cup of coffee. He goes to a coffee shop to meet friends and skip the class. A student studies in the library, the phone rings from a girl friend then he spends an hour on the phone and forgets what he is in library for. A student focus on writing code when a Facebook friend send him news about a movie star, they discuss their idol, then many join in and he lost few hours of study. As a result, most never finish anything that they intended to.


Managing time requires students to put their time and efforts into things that matter most. Therefore, if they are going to accomplish what is most important in their lives, they must learn to manage their time else they have no time for anything. Everything students do can be categorized two ways. It is either important or not important; it is either urgent or not urgent. Disciplined students strive to maximize the amount of time they spend on important and urgent activities. Undisciplined students are often distracted by not important things then spend all night cramming for an exam or staying up late working on homework due the next day. Disciplined students schedule their works and stick to those schedules. They do not deprive themselves of relaxation and enjoyment such as spending time with friends, checking their email, and simply go out for coffee but they have learned how to say “No” to any activity that would divert them away from urgent and important activities. It takes self discipline to do that but that is why they are more successful.


Today, many students fail to complete their classes and achieve their education goals. There are many reasons but most can be attributed to not managing time effectively. Successful students understand this so they plan their time carefully to avoid last minute rushes and assure the most important things in their lives get done.


Every year, university are full of students begin school with a lot of hope for their education. They are going to college to prepare for a career such as software engineer, accountant, or nurse etc… Many do not know how to manage their time, and often let distractions impact their time. Eventually they will realize that the time and effort they put into college was not directed at what is important to them but by that time it is too late. The successful students always put a priority in their learning. They invest their time and effort into planning a future. They have goals in mind that they are motivated to achieve.


When you decide that something is important, you need to eliminate or reducing any interruption to what you do so you can complete it. Look at your week and identify times when you could benefit from fewer interruptions. You might decide that every evening, from 8:00 to 11:00 is your time for study without interruptions. Once you have selected your important study time, think carefully how interruptions can be reduced. Here are a few suggestions: Make yourself unavailable during your special time to focus on study. Turn-off your phone and do not look at email or text messages. Go to a library or somewhere where your friend cannot find you. Let them know your study time and ask them to avoid disturbing you during that period. Ask them about their preferred study time and provide the same offer.


Some student said: “I must be available to my friend, that is what friendship is; or my friends expect it.” But if you allow yourself to be interrupted continually, then you would never accomplish anything. Instead, think more objectively. You have seven day a week, set aside one day for your friends and for you to relax and enjoy with them. In that case, you do not feel bad but the rest of the week is your time. I am sure no one would be angry because you are not available. My guess is that your friends may not notice because they are being interrupted by somebody else.


https://science-technology.vn/?p=1527

Post a Comment

0 Comments