banner top | SORE TODAY STRONG TOMORROW

ĐỪNG SỢ

[Sách] Phong cách lãnh đạo của Đức Giêsu - NGƯỜI LÃNH ĐẠO NHƯ MỤC TỬ (Trích từ phần 2 - CÁC PHẨM CHẤT CỦA NGƯỜI LÃNH ĐẠO)

 NGƯỜI LÃNH ĐẠO NHƯ MỤC TỬ

Tôi vừa ăn trưa xong với giám đốc điều hành của một ngân hàng lớn. Khi chúng tôi bước ra khỏi phòng ăn dành cho ban lãnh đạo, chúng tôi đi ngang qua một dãy văn phòng. Vị giám đốc ngân hàng dừng lại chào cô tiếp tân và hỏi thăm về người chồng của cô, người vừa mới phải nhập viện. Sau đó, khi chúng tôi bước ra khỏi thang máy, ông chào hai nhân viên ngân hàng bằng tên.


1

Tại sảnh lớn của ngân hàng, ông lại dừng lại trò chuyện với nhân viên bảo vệ, gọi đúng tên và hỏi thăm vợ anh ta — cũng gọi đúng tên.

Hàng trăm người làm việc tại trụ sở chính của ngân hàng, thế mà vị tổng giám đốc này biết tên từng người. Tôi thực sự kinh ngạc, không chỉ vì ông có trí nhớ tốt, mà vì ông thật sự biết họ. Họ không chỉ là những cái tên trên thẻ mục lục, và ông cũng không giả vờ quan tâm. Ông tiếp xúc với họ như những con người cụ thể, có cá tính riêng, có hy vọng, ước mơ và những nỗi lo âu riêng.

Tôi nhận ra rằng vị giám đốc ngân hàng này thực sự là một “mục tử nhân lành” của tổ chức mình. Dù là ý thức hay vô thức, ông đã mô phỏng phong cách lãnh đạo của Đấng đã phán:

“Ta là mục tử nhân lành. Ta biết các chiên của Ta và các chiên của Ta biết Ta, cũng như Chúa Cha biết Ta và Ta biết Chúa Cha; và Ta hiến mạng sống mình vì đoàn chiên” (Ga 10,14-15).


Ngược lại, tôi từng gặp một vị lãnh đạo khác, một người “mục tử” rất khác. Một Chúa Nhật nọ, tôi đứng cạnh vị mục sư của một nhà thờ danh tiếng vào cuối buổi phụng vụ. Ông bắt tay mọi giáo dân khi họ đi ngang qua. Ông chào từng người với nụ cười rạng rỡ và câu hỏi vui vẻ:

“Dạo này anh/chị thế nào?”

Bề ngoài, vị mục sư này dường như quan tâm cá nhân đến từng người, nhưng trong ít nhất một tá trường hợp, tôi nghe ông nói:

“Dạo này khỏe chứ? Ồ, tốt quá,” trước cả khi người ấy kịp trả lời. Rồi bàn tay ông lại vươn ra với cùng nụ cười và cùng câu hỏi cho người kế tiếp.

Tôi thấy một cụ bà tiến đến gần vị mục sư, và ông nói:

“Tôi hy vọng hôm nay bà khỏe.”

Bà trông mệt mỏi và buồn bã, bà đáp:

“Tôi đã phải gọi xe cấp cứu cho chồng tôi tối thứ Năm vừa rồi, và ông ấy vẫn còn trong phòng hồi sức...”

“Vâng,” vị mục sư ngắt lời,
“Thật vui khi gặp bà sáng nay. Lúc nào cũng là niềm vui khi bà tham dự thánh lễ.” Và tay ông lập tức đưa ra cho người kế tiếp.

Tôi khó mà tin được điều mình vừa chứng kiến. Tôi cảm thấy xấu hổ thay cho người phụ nữ đang đau buồn ấy, xấu hổ cho vị mục sư, và xấu hổ cho cả cộng đoàn. Là khách, tôi không muốn chen vào giữa vị mục sư và giáo dân, nhưng bằng cách nhỏ bé của mình, tôi cố bù lại phần nào cho sự thiếu tế nhị của ông đối với nhu cầu của bà. Tôi nói:

“Tên của chồng bà là gì? Tôi muốn ghi nhớ để cầu nguyện cho ông mỗi ngày trong tuần tới.”


Tôi không muốn xét đoán vị mục sư ấy quá nặng. Tôi dễ dàng hiểu rằng, với một cộng đoàn đông đảo, một ban nhân sự quá tải, và gánh nặng mục vụ chất chồng, có thể ông khó mà tập trung. Có thể hôm đó ông đang vướng bận chuyện riêng, hoặc lo lắng về một sự kiện sắp tới. Sự thiếu nhạy cảm dường như bộc lộ hôm đó có thể không phản ánh đúng bản chất của ông.

Nhưng tôi rời khỏi nhà thờ ấy với một ấn tượng về vị mục sư hoàn toàn khác so với ấn tượng tôi nhận được từ vị giám đốc ngân hàng. Từ pastor bắt nguồn từ tiếng Latinh nghĩa là “mục tử”. Thế nhưng, vị giám đốc ngân hàng lại hiểu biết đoàn chiên của mình hơn cả vị “mục tử” ấy. Người giám đốc ngân hàng tỏ ra là một mục tử đích thực hơn chính vị mục tử kia. Tệ hơn nữa, tôi có cảm giác rõ ràng rằng vị mục sư đã đặt ưu tiên khác lên trên hết.

Khi Đức Giêsu nói:

“Ta biết các chiên của Ta... và Ta hiến mạng sống mình vì đoàn chiên,”
Ngài không chỉ nói rằng Ngài biết tên của họ. Ngài muốn nói rằng Ngài yêu thương đoàn chiên, phục vụ đoàn chiên, và hy sinh chính quyền lợi của mình vì đoàn chiên. Đó là điều mà một mục tử nhân lành thực sự làm. Và đó cũng là cách mà một người lãnh đạo-mục tử phải lãnh đạo.


MỤC TỬ KHÔNG CÓ TÌNH YÊU?

Chúa Giêsu, Mục Tử Nhân Lành, đã nói: “Ta biết các chiên của Ta, và các chiên của Ta biết Ta.” Nhưng một mục tử không yêu chiên thì cũng không muốn biết chiên như những con người cụ thể. Đối với một mục tử không yêu thương, chiên chỉ là những thành viên. Trong nhiều cộng đoàn hôm nay, họ còn được gọi là “khán giả”. Đó chỉ là những nhân viên trong bảng lương, một tập hợp vô danh của những con số thống kê: “Chúng tôi tăng 12% số thành viên năm nay” hoặc “Năng suất lao động của chúng ta tăng 6% trong năm nay.”

Xã hội chúng ta đặt nặng tầm quan trọng của các con số. Các chương trình truyền hình, phát thanh, và ngay cả các trang mạng đều được đánh giá dựa trên lượng khán giả, và doanh thu quảng cáo tăng hay giảm tùy theo các con số đó. Giá trị của một công ty hay cổ phiếu cũng được định đoạt bằng các chỉ số như hệ số giá trên thu nhập (P/E), lợi nhuận trên mỗi cổ phiếu (EPS), giá trị vốn hóa thị trường, v.v. Ngay cả các cộng đoàn Kitô giáo đôi khi cũng bị đánh giá qua các con số, như sự gia tăng (hoặc suy giảm) của số tín hữu hay mức đóng góp tài chính.


Sự tập trung vào các con số, dù có thể hiểu được, nhưng cũng có thể gây sai lệch và thậm chí gây hại. Một loạt phim truyền hình xuất sắc về những vấn đề xã hội quan trọng có thể thua xếp hạng trước một chương trình thực tế vô bổ, làm giảm trí tuệ văn hóa của chúng ta. Một công ty xuất sắc nhưng bị đánh giá thấp có thể chật vật vì bị coi thường và định giá thấp. Và một cộng đoàn Kitô giáo có thể trở nên “thành công rực rỡ” (theo tiêu chuẩn thế gian) nhờ rao giảng một “phúc âm dễ chịu” nhưng không hợp Kinh Thánh, trong khi Thiên Chúa lại thực hiện công việc thật của Ngài qua một cộng đoàn nhỏ bé nơi vị mục tử biết từng con chiên của mình.

Phong cách lãnh đạo của Chúa Giêsu không tập trung vào thống kê, nhưng đặt nền tảng trên tình yêu. Người lãnh đạo theo phong cách “mục tử” biết rõ từng con chiên của mình và chăm sóc họ cách cá vị. Tình yêu đối với chiên không phải là một ý niệm trừu tượng hay một khẩu hiệu trống rỗng. Người lãnh đạo và các cộng sự mục tử biết từng thành viên của đoàn chiên, và đoàn chiên biết họ.


Làm sao chiên của Chúa Giêsu biết Ngài? Không phải chỉ biết Ngài về mặt trí thức. Không phải chỉ hiểu một số dữ kiện về Ngài. Họ biết Ngài một cách mật thiết và cá vị, bởi họ cảm nhận được tình yêu mục tử tỏa ra từ Ngài. Là một con chiên của Ngài, tôi có thể trải qua những hoài nghi và sợ hãi. Nhưng khi tôi nhìn thấy Mục Tử của mình, nỗi sợ tan biến. Tôi biết Mục Tử của tôi, tôi tin tưởng khả năng lãnh đạo của Ngài, và tôi biết Ngài chăm sóc tôi.

Hãy nghĩ về chiên và mục tử thời Chúa Giêsu. Các mục tử ở Palestine cổ đặt sự an toàn của chiên lên trên sự an toàn của bản thân. Trong Cựu Ước, người mục tử trẻ Đavít đã chiến đấu và giết chết một con sư tử bằng tay không vì nó đến tấn công đàn chiên. Hiểu được mức độ cam kết sâu sắc này giúp ta hiểu rõ hơn ẩn dụ Chúa Giêsu dùng khi tự xưng là Mục Tử Nhân Lành.

Mục Tử Nhân Lành thậm chí hiến mạng sống vì đoàn chiên. Chúa Giêsu đã trích dẫn Dacaria 13,7 khi tiên báo cái chết của mình cho các môn đệ: “Đêm nay tất cả anh em sẽ vấp ngã vì Thầy. Vì có lời chép rằng: ‘Ta sẽ đánh người chăn chiên, và đoàn chiên sẽ tan tác’” (Mt 26,31). Khi Mục Tử Nhân Lành bị đánh, Ngài đã bảo đảm sự an toàn cho đoàn chiên. Ngài sẵn lòng hy sinh mạng sống mình để cứu đoàn chiên.

Bạn có thể quen nghĩ về người lãnh đạo như người ở “tháp ngà”, phòng góc sang trọng, hay đỉnh của kim tự tháp. Trong mô hình lãnh đạo truyền thống từ trên xuống, người lãnh đạo tách biệt khỏi những người theo mình.

Đúng là người lãnh đạo phải lãnh đạo. Phải vạch ra tầm nhìn, định hướng, truyền cảm hứng, thúc đẩy và đưa ra chỉ thị. Tuy nhiên, phong cách lãnh đạo của Chúa Giêsu cho thấy người lãnh đạo còn phải làm nhiều hơn thế. Một “mục tử-lãnh đạo” thật sự biết, phục vụ và hy sinh cho đoàn chiên.

Phần lớn các lãnh đạo muốn làm “ông chủ”. Chúa Giêsu nói người lãnh đạo được kêu gọi để phục vụ. Phần lớn các lãnh đạo muốn ra lệnh. Chúa Giêsu nói người lãnh đạo hiến mạng sống vì đoàn chiên.

MỤC TỬ TIẾP TỤC DẪN ĐƯỜNG

Người mục tử khôn ngoan luôn dẫn chiên đến đồng cỏ xanh tươi hơn và cơ hội lớn hơn. Như Thánh Vịnh 23 nói:

Đức Chúa là Mục Tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi. Người cho tôi nằm nghỉ nơi đồng cỏ xanh tươi.

Người dẫn tôi tới dòng nước trong lành.

Người bổ sức linh hồn tôi.

Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người.

Dầu qua lũng âm u, tôi sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng tôi.

Côn trượng và gậy mục tử của Người, đó là điều an ủi lòng tôi.

Người “mục tử-lãnh đạo” tốt dẫn đoàn chiên đến nguồn nước yên tĩnh, tránh xa những xáo trộn chia rẽ. Khi chiên vấp ngã, mục tử dùng gậy để an ủi, không phải để thúc ép hay đánh đập. Ông chủ cai trị bằng nỗi sợ; mục tử khôn ngoan hướng dẫn và an ủi đàn chiên.

Năm 1987, Howard Schultz – cựu giám đốc bán hàng của Xerox – đã mua lại một chuỗi 3 cửa hàng cà phê nhỏ mang tên Starbucks. Khi Starbucks phát hành cổ phiếu lần đầu vào năm 1992, công ty đã phát triển lên 165 cửa hàng. Hôm nay, có hơn 20.000 cửa hàng Starbucks trên toàn thế giới.

... (câu chuyện về Schultz và Starbucks được dịch giữ nguyên như bản gốc) ...

Các nhà lãnh đạo và tổ chức vĩ đại cần linh hoạt và tiếp tục tiến lên mà không từ bỏ các giá trị. Người lãnh đạo thật biết cách chăm sóc con người, đồng thời năng động và đáp ứng trước những thay đổi của thị trường. Người lãnh đạo đích thực biết cách tiến bước mà không bỏ lại những người sẵn sàng đi theo.

Chúa Giêsu, trong những lời cuối cùng với các môn đệ, đã diễn tả nguyên tắc này cách tuyệt vời khi nói: “Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,19-20).

Hãy đi” – Chúa Giêsu nói. Hội Thánh là một tổ chức đang chuyển động — nhưng cũng là tổ chức tìm cách lôi kéo mọi người cùng bước. “Thầy ở cùng anh em mọi ngày” – Chúa Giêsu nói. Khi Hội Thánh tiến bước, chúng ta vẫn tập trung vào từng cá nhân và nhu cầu của họ. Chúng ta vẫn duy trì lòng quan tâm, sự cảm thông và tinh thần hiệp thông mật thiết. Chúng ta tiến bước, nhưng bất cứ nơi nào ta đi, Chúa Giêsu – Mục Tử-Lãnh Đạo của chúng ta – vẫn đi cùng.

Người Mục Tử Có Tầm Nhìn

Chúa Giêsu đã có một kế hoạch hành động cho các môn đệ của Ngài. Ngài không bao giờ có ý định để họ cứ co cụm trong một nhóm nhỏ ở Giêrusalem. Hội Thánh của Ngài sẽ là một cộng đoàn luôn chuyển động. Tiếc thay, các môn đệ hoặc là không hiểu Sứ Vụ Lớn Lao (Great Commission) của Ngài, hoặc là chưa sẵn sàng vâng phục ngay lập tức. Sách Công Vụ ghi lại rằng các môn đệ vẫn ở lại trong và quanh vùng Giêrusalem. Thực tế, họ có lẽ đã sẵn lòng ở đó mãi mãi. Nhưng Người Mục Tử Nhân Lành không cho phép đoàn chiên của Ngài bất động trong một góc nhỏ của vùng Trung Đông.

Thánh Luca viết: “Ngay ngày hôm đó, có một cuộc bách hại lớn xảy ra cho Hội Thánh ở Giêrusalem; mọi người đều tản mác khắp các miền Giuđê và Samari, trừ các Tông Đồ” (Cv 8,1). Điều gì đã khiến Hội Thánh sơ khai bắt đầu chuyển động? Chính là sự bách hại!

Các Kitô hữu tiên khởi có lẽ sẽ không bao giờ ra đi và chấp nhận rủi ro để loan báo Tin Mừng nếu Thiên Chúa không để cho sự bách hại thúc đẩy họ ra khỏi vùng an toàn. Một khi các Kitô hữu bắt đầu lên đường, đức tin Kitô giáo đã lan khắp thế giới văn minh. Đến năm 325, Kitô giáo đã trở thành quốc giáo của Đế quốc Rôma.

Kitô giáo đích thực là một đức tin dám chấp nhận rủi ro, một cuộc phiêu lưu đầy táo bạo. Khi đứng trước các môn đệ và trao cho họ Sứ Vụ Lớn Lao, Chúa Giêsu đã hành động như một Mục Tử Lãnh Đạo vĩ đại, “Tổng Giám đốc” của đức tin Kitô giáo, công bố một kế hoạch táo bạo, một ý tưởng cách mạng. “Anh em hãy đi,” Ngài nói. Và sau một thời gian chần chừ ban đầu, Hội Thánh đã vâng phục sứ mạng ấy và đi khắp thế giới. Đó chính là phong cách lãnh đạo của Chúa Giêsu.

Những nhà lãnh đạo là những con người có tầm nhìn. Một nhà lãnh đạo nhìn thấy tương lai mà không ai khác có thể thấy, rồi dẫn dắt những người theo mình đến đó.

Năm 1787, một chính khách người Anh tên là William Wilberforce đã dâng hiến đời mình cho Chúa Kitô. Cuộc hoán cải đã biến một tay ăn chơi trác táng, cờ bạc say sưa thành một nhà cải cách sốt sắng. Wilberforce đã hiến trọn đời mình để chấm dứt nạn buôn bán nô lệ, mặc dù tất cả các chuyên gia chính trị đều bảo ông rằng đó là việc vô vọng. Ông đã kiên trì suốt 26 năm trong cuộc chiến chính trị, cuối cùng đưa đến việc thông qua Đạo luật Bãi bỏ Buôn bán Nô lệ năm 1807, tiếp theo là Đạo luật Xóa bỏ Chế độ Nô lệ năm 1833. Wilberforce đã nhìn thấy điều mà không ai khác thấy, rồi biến tầm nhìn ấy thành hiện thực.

Những nhà lãnh đạo có tầm nhìn biết nhìn xa và hình dung ra một tương lai tốt đẹp hơn, sáng sủa hơn. Đoàn chiên không thể nhìn thấy những gì người mục tử nhìn thấy. Nhưng chiên tin tưởng mục tử sẽ dẫn mình đi trên con đường, vượt qua đồi núi, đến đồng cỏ xanh tươi và suối nước mát lành.

Chúa Giêsu đã có một tầm nhìn mà các môn đệ Ngài không thể thấy được. Đó là tầm nhìn về một tương lai sáng láng hơn — nhưng để đạt được điều đó, mục tử phải chịu chết, đoàn chiên phải tản mác, và sự dữ dường như thắng thế. Câu then chốt trong Tin Mừng Luca ghi: “Khi đã tới ngày Chúa được rước lên trời, Người cương quyết đi lên Giêrusalem” (Lc 9,51). Ở thời điểm này, Chúa Giêsu vừa tiên báo cuộc Thương Khó của Ngài cho các môn đệ. Ngài đã đến bước ngoặt trên hành trình thực hiện tầm nhìn ấy: Ngài quyết tâm lên Giêrusalem để chịu đóng đinh.

Các môn đệ không hiểu được điều Chúa Giêsu sắp làm. Khi họ đến một làng Samari, Chúa sai các sứ giả vào đó để chuẩn bị cho Ngài rao giảng, nhưng dân làng không đón tiếp Ngài. Khi ấy, Giacôbê và Gioan, có vẻ rất tự tin vào mình, đã thưa: “Lạy Chúa, Chúa có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng không?” Nhưng Chúa Giêsu đã quở trách họ, rồi tiếp tục tiến bước về Giêrusalem, tiến về Núi Sọ.

Các môn đệ vẫn mù mờ trước tầm nhìn của Ngài, dù Ngài đã báo cho họ biết rằng Ngài sẽ bị nộp vào tay kẻ dữ để bị giết. Chúa Giêsu đã bày tỏ tầm nhìn ấy cho các môn đệ, dù họ chưa hiểu. Ngài chia sẻ và chuẩn bị cho họ nhiều nhất có thể.

Qua gương mẫu của Chúa Giêsu, chúng ta thấy rõ tầm quan trọng của việc các nhà lãnh đạo phải là những người có tầm nhìn — nhưng cũng cần lưu ý đừng đi quá xa trước những người theo mình. Giống như các môn đệ xưa, người theo bạn có thể chưa thấy rõ con đường bạn dẫn họ đi. Nhưng bạn phải làm mọi điều có thể để chia sẻ tầm nhìn ấy và chuẩn bị họ cho những ngày sắp tới. Sẽ đến lúc họ nhìn lại và nhớ những điều bạn đã nói, và khi đó mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng.

Với tư cách là mục tử có tầm nhìn của đoàn chiên, bạn luôn phải đặt lợi ích của đoàn chiên lên hàng đầu. Họ phải luôn cảm thấy mình là một phần trong tầm nhìn của bạn. Nếu họ bắt đầu phàn nàn rằng: “Người lãnh đạo của chúng ta chỉ đang xây dựng một vương quốc riêng cho cái tôi của mình,” thì bạn đã đi quá xa trước họ. Nếu họ không cảm thấy mình có phần trong tầm nhìn đó, họ sẽ không có động lực để cùng bạn thực hiện.

Chúa Giêsu không phải là một kẻ xây dựng đế chế riêng. Ngài có một tầm nhìn về Nước Thiên Chúa, và mọi người theo Ngài đều được chia sẻ tầm nhìn đó và tham dự vào Nước ấy.

Người Mục Tử- Lãnh Đạo Quân Bình

Là những nhà lãnh đạo, chúng ta không thể trở thành người bạn thân thiết nhất của mọi người, nhưng chúng ta có thể sẵn sàng hiện diện cho họ. Những người trong cộng đoàn hay tổ chức của bạn muốn biết liệu họ có thể đến với bạn khi gặp vấn đề và có câu hỏi hay không. Họ muốn biết liệu cánh cửa văn phòng của bạn rộng mở hay khép kín đối với họ. (Gần đây tôi nghe nói về một nhà lãnh đạo doanh nghiệp đã trả lời câu hỏi đó bằng cách... tháo luôn cánh cửa khỏi bản lề.) Mọi người muốn biết rằng bạn sẵn sàng đón nhận các câu hỏi, ý tưởng, và cả những vấn đề của họ. Bạn không nên tạo thói quen giải quyết mọi vấn đề thay cho họ, nhưng bạn có thể dạy họ cách tự tìm ra giải pháp.

Một trong những nhà lãnh đạo “mở cửa” thành công nhất trong lịch sử là Walt Disney. Ông không chỉ giữ cửa mở, mà còn đi khắp xưởng phim và công viên giải trí, hỏi ý kiến và ý tưởng. Ông thường đi quanh Disneyland sau khi đóng cửa, trò chuyện với nhân viên điều khiển trò chơi, nhân viên bán hàng, và cả nhân viên an ninh, hỏi:
“Khách hàng nói gì về trò chơi này? Làm thế nào để chúng ta có thể cải thiện trải nghiệm cho khách? Anh/chị thấy có vấn đề gì không?”

Một lần, trong một cuộc họp với nhóm Imagineers—những người thiết kế các trò chơi tại Disneyland—ông chỉ ra ngoài hành lang và nói:
“Các bạn thấy người lao công ngoài kia không? Anh ấy cũng có nhiều ý tưởng như bất kỳ ai trong chúng ta.”

Từ thập niên 1930, ông bắt đầu dán toàn bộ bản thảo câu chuyện của các phim hoạt hình lên tường xưởng phim. Bất cứ ai trong tổ chức—từ thư ký, nhân viên đánh máy, cho đến biên kịch và họa sĩ—đều có thể đưa ra đề nghị. Disney còn thưởng tiền cho mỗi ý tưởng được đưa vào phim hoạt hình hoàn chỉnh.

Người mục tử-lãnh đạo đích thực không bao giờ quá bận để lắng nghe và học hỏi từ đàn chiên của mình. Đồng thời, một lãnh đạo hiệu quả cũng duy trì sự quân bình trong các mối tương quan, để không bị chiếm hết thời gian chỉ vì khiếu nại và vấn đề. Chắc chắn, một nhà lãnh đạo cần dành phần lớn thời gian để hoạch định, đặt mục tiêu, ra quyết định, truyền động lực, và dẫn dắt cộng đoàn tiến về phía trước theo thị kiến. Nhưng để tổ chức tiến bước, nhà lãnh đạo cũng phải tránh bị cuốn vào sự trì trệ vốn là khuynh hướng tự nhiên của bất kỳ tổ chức nào. Người mục tử- lãnh đạo hiệu quả thường có thể được nghe nói: “Tiến lên!” (dù có thể không dùng đúng những từ đó).

Chúa Giêsu đã thể hiện cách quân bình hoàn hảo này trong phong cách lãnh đạo của Người. Một mặt, Người hứa với các môn đệ rằng Người sẽ ở cùng họ, và sau khi Người rời đi, họ sẽ cảm nghiệm sự hiện diện và ủi an của Chúa Thánh Thần. Nhưng đồng thời, Người cũng hướng mắt các môn đệ về thế giới và nói: “Hãy đi.” Thánh Luca ghi lại lời trăn trối của Chúa Giêsu cho các môn đệ:

“Nhưng anh em sẽ nhận được sức mạnh của Chúa Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em; và anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp miền Giuđê và Samari, và cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1,8).

Hãy để ý sự quân bình tuyệt hảo nơi những lời này. Chúa Giêsu hứa ban quyền năng và sự an ủi của Thánh Thần trong đời sống họ—và đồng thời, sai họ đi làm chứng cho Người ở Giêrusalem, Giuđê, Samari, và khắp thế giới. Đây là yếu tố then chốt của lãnh đạo theo gương Đức Kitô—sự quân bình giữa việc chăm sóc đầy cảm thương dành cho các môn đệ và việc thúc đẩy họ tiến lên để thực hiện thị kiến.

Điều gì làm nên một Mục Tử Nhân Lành?

Lớn lên tại Trung Đông, tôi đã tận mắt chứng kiến mối tương quan dịu dàng giữa chiên và mục tử. Ở Hoa Kỳ hay các quốc gia phương Tây khác, phải đi thật xa mới thấy một mục tử thật sự đang làm việc. Vì thế, bạn có thể thấy khó để cảm nhận được hình ảnh mục tử-chiên mà Chúa Giêsu dùng để diễn tả phong cách lãnh đạo của Người. Nhưng tôi đã thấy tận mắt, và đây là cách mối tương quan ấy vận hành.

Một mục tử tốt lành và trung tín cảm nghiệm một niềm vui sâu xa khi thấy đàn chiên của mình an toàn, được nuôi đầy đủ, và thỏa mãn. Anh không làm việc chỉ để lãnh lương. Anh dốc sức để tìm nguồn nước trong lành cho chiên uống và đồng cỏ xanh tươi cho chiên gặm. Những mục tử tốt không tiếc công sức dựng chỗ trú ẩn khỏi thời tiết xấu. Họ luôn canh chừng kẻ săn mồi và giữ cho chiên khỏi ký sinh trùng và bệnh tật.

Từ bình minh đến hoàng hôn, mục tử tốt lành tận tụy vô vị lợi cho sự sống còn và phúc lợi của đàn chiên. Ngay cả ban đêm, mục tử tốt ngủ với một mắt mở, sẵn sàng hành động để bảo vệ đàn chiên ngay khi có dấu hiệu nguy hiểm.

Khi Chúa Giêsu tuyên bố rằng Người là Mục Tử Nhân Lành, Người không dùng một ẩn dụ rỗng tuếch. Người khẳng định mình là một kiểu lãnh đạo đặc biệt—một lãnh đạo thật sự yêu mến đàn chiên và hy sinh chính mình vì lợi ích của chúng.

Nhiều nhà lãnh đạo tôn giáo ở Israel thế kỷ thứ nhất tự xưng là mục tử của dân tộc và cộng đoàn. Nhưng Chúa Giêsu thấu suốt sự giả hình, tham nhũng và kiêu ngạo của họ. Chúa Giêsu như muốn nói:
“Ta không chỉ là một ông chủ, ra lệnh cho chiên và giữ chúng trong vòng kiểm soát. Ta sẽ không 
bao giờ đối xử với các con bằng sự hờ hững hay lạnh lùng, cũng sẽ không bao giờ để các con chờ đợi mà không đáp lời. Ta là mục tử, là người canh giữ, là đấng bảo vệ, là đấng cung cấp và là bạn đồng hành của chiên. Ta sẽ hiến mạng sống mình vì các con, và các con có thể đặt trọn niềm tin nơi Ta.”

Toàn bộ trách nhiệm về sự an toàn và phúc lợi của chiên đặt trên đôi vai rộng lớn của Người—và đàn chiên có thể tín thác vào trái tim đầy yêu thương của Người. Người chính là Mục Tử Nhân Lành. Yêu mến đàn chiên là phong cách của Người.

Điều này dẫn chúng ta đến nguyên tắc tiếp theo được rút ra từ phong cách lãnh đạo của Chúa Giêsu:

NGUYÊN TẮC 3
Người chăn chiên tốt thì biết rõ chiên của mình. Nhà lãnh đạo tốt thì biết rõ những người theo mình. 

Post a Comment

0 Comments